Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Hà Nội - Mùa Vắng Những Cơn Mưa

Chuyên mục : Vietnam
(1 Bình chọn)
Lượt xem : 5329

Hà Nội - Mùa Vắng Những Cơn Mưa

 

Không hiểu tự khi nào tôi đã phải lòng Hà Nội! Sự háo hức trông chờ tới ngày được đặt chân lên mảnh đất đỉnh đầu của tổ quốc được tôi đong đếm từng giờ mặc dù tôi đã có lần ghé thăm nơi đây!

 

Ngày ấy, cũng những lối đi này ùa về bao kỷ niệm, gần chục năm rồi còn gì!....

 

 

Một cô bé Hà Nội khá xinh xắn đã giúp đỡ tôi. Tôi được lưu lại trong một căn phòng ọp ẹp bỏ hoang với một chiếc xe đạp. Vâng, tôi yêu xe đạp! Chiếc xe đạp đưa tôi đi khắp nơi trong những ngày tôi lưu lại đó.

 

Tôi thích cái cảm giác mỗi sáng sớm được đạp xe xuống bờ hồ Tây, ngồi ngắm cảnh sương rơi xa xa phủ kín mặt hồ mờ mờ ảo ảo như một bức tranh thủy mặc mà các cao nhân tiền bối đã vẽ khi xưa. Hồ Tây đẹp lắm! Cái đẹp lãng mạn gợn đôi vân sóng cùng chút hư ảo của đợt sương ban mai như những cô gái kiêu kỳ xứ Hà Thành sẽ làm xiêu lòng bất cứ lữ khách khó tính nào!

 

Tôi chỉ không thích cái cảm giác bị đối xử khác biệt khi chi tiêu nơi đây vì các bác ngoài đấy rất dễ nhận ra tôi, một thằng con trai miệt lạ qua chất giọng trong trẻo quê mùa ở xứ sở phương Nam. Khi ấy du lịch chưa được phát triển mấy, bạn sẽ dễ dàng được mời vồn vã một tách nước chè (trà nóng) và bạn phải giả (trả) tiền cho tách chè đó trước khi đứng lên. Trong Nam thì không có "tục" vào quán nước chỉ để kêu trà đá vì trà đá được "free" kèm theo món ăn hoặc món uống chính. "Nào, gượm đã! Mời bác vào đây. Dùng một tách chè cho ấm nhé! Rồi bác dùng thêm gì nào?". Sự vồn vã của bác chủ quán khiến tôi ấm lòng. Tôi "làm" gọn bâng hết đĩa bánh cuốn cùng một bát chả được phục vụ riêng kế bên. Và tất cả đều được tính tiền riêng lẻ kể cả tách trà nóng 2 k đ tưởng như là phần quà "ấm lòng" của người phương Bắc! (Năm 2000).....

 

12/10/2015: Chúng tôi xuống sân bay Nội Bài, cách Hà Nội gần 30 km (bay hơn 2 tiếng, có mặt trước 1 tiếng check in và khoảng 1 tiếng check out tất nhiên là từ Saigon.) theo kế hoạch đã được vạch sẵn. Tôi đã chuẩn bị cho chuyến đi này từ hơn một năm trước. Đó là tác phong nghề nghiệp của tôi và cũng là nét văn hóa cấp tiến mà tôi có may mắn được học hỏi từ người phương Tây.

 

Chúng tôi theo xe bus số 7 (Nội Bài - Cầu Giấy) rời khỏi sân bay (8k đ/vé). Khi xe rẽ trái ra ngoài chuẩn bị lên quốc lộ đi vào thành phố (độ khoảng 10'). Chúng tôi xuống trạm đầu tiên, bộ hành ngược lại qua ngã ba một đoạn nhỏ, ghé vào một quán nước ven vệ đường nơi tôi đã hẹn trước với nhà xe tốc hành lên Sapa (Hải Vân; Hưng Thanh; Sao Việt. Giá tầm 250k;...). Tôi đặc biệt hãnh diện vì người hỏi đường là dân địa phương, còn người chỉ đường rành rọt cho bác ấy lại là anh chàng chân ướt chân ráo vừa kịp làm quen với xứ trời phương Bắc chưa được bao lâu!

 

 

Những bác bán hàng rong ven vệ đường nơi đây phác họa nên hình ảnh lam lũ của bà con phương Bắc mang đến sự liên tưởng không khác mấy của những con người bé nhỏ phương Nam ở dọc các bến xe khiến tôi cảm thấy ấm lòng. Quả ngô nơi đây dài thon hơn trái bắp trong Nam và đặc biệt thơm dẻo, đậm đà và mang âm hưởng ngọt ngào dai dẳng hơn những trái bắp ở những vùng khác. Tôi đặc biệt cảm mến những người bán hàng nơi đây tuy lam lũ nhưng rất chất phác, thật thà không như những hình ảnh tôi đã gặp trước kia và những hình ảnh còn tồn đọng ở đất trời phương Nam: mua bán chụp giật, nâng giá, dữ dằn, bất cần khách... nhất là ở các bến xe, trạm xe, chợ Quốc tế... khi mà người bán thường nghĩ đơn giản lữ khách vãng lai như tôi chỉ đến một lần và khó có cơ hội quay lại! Điều này có liên quan đến văn hóa, ý thức và môi trường giáo dục để nâng cấp tư duy nhất là trong bối cảnh mở cửa khai thác "mỏ vàng" du lịch.

 

Trong lúc chờ xe, chúng tôi có gọi ngô để ăn cùng sữa đậu nành để uống. Nhưng chờ mãi chỉ thấy bác bán quán mang đến hai chiếc ly đá. May nhờ bác mà tôi đã chỉ đường giúp trước đó cũng đang chờ xe mách bảo văn hóa nơi đây là tự phục vụ, có đồ khui sẵn trên bàn chỉ việc tự khui nước và uống bao nhiêu tùy thích. Thật thú vị! Tôi còn thấy văn hóa "trà đá" đã "lăn bánh" đến nơi mà lẽ ra người ta tụm năm tụm ba bên một bếp lửa hồng nho nhỏ hơ tay cho ấm, dùng một tách chè nóng để thấy đâu đó vẫn còn đọng lại tình người....

 

Đường lên Sapa khá đẹp và dễ đi qua cao tốc Nội Bài - Lào Cai (tổng thời lượng mất hơn 6 tiếng). Tuy nhiên, bạn có thể chọn phương tiện khác là tàu hỏa mất khoảng 10 tiếng với giá vé gấp 3 lần nhưng độ an toàn cũng không hơn kém bao nhiêu vì bạn buộc phải rời toa tàu ở địa phận Lào Cai, nơi lẽ ra bạn cần một cái gì đó để bạn cảm thấy an tâm hơn! Đường từ Lào Cai lên Sapa chỉ là một đoạn đèo nhỏ hẹp khoảng 34 km, đi hơn 1 tiếng. Nhưng là một đoạn đường cực kỳ quan trọng quyết định cuộc đời của bạn có thể được tiếp tục hay không vì nó nằm men dốc đá cheo leo, ngoằn nghoèo, hiểm trở rất khó đi. Bạn có cảm giác nó nguy hiểm hơn đường đèo lên Đà Lạt gấp bội lần khi mà xe của bạn buộc phải luôn giữ tốc độ bon bon trên đường gập ghềnh nhỏ hẹp rồi cua gấp ở những cùi chỏ chót vót trên mây...! Hãy niệm Phật, cầu Chúa và thánh Alah phù hộ cho bạn khi có thể, bạn nhé! Và phương tiện thích hợp nhất có lẽ theo mình nghĩ là các loại xe 16-29 chỗ chứ không phải chiếc bus giường nằm to đùng và cao lênh khênh như chiếc xe của mình!...

 

Ơn Giời, mình vẫn còn thoi thóp...thở mặc dù cảnh bên ngoài thật sự ngoạn mục và nức lòng! Xa xa ruộng bậc thang cuồn cuộn hòa quyện cùng khói lam ai đó đã nhóm lên để xua đi côn trùng cùng cái giá rét ở một vùng cao vô tình tạo nên một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Tôi có liên tưởng như chính mình đang cưỡi trên chuyến xe đời, hoàn tất những cuộc chơi mà Tạo hóa đã vẽ ra dành riêng cho mỗi người. Tôi cũng e ngại lắm nếu đây là một game show cuối cùng vì tôi yêu mến cuộc sống này! Nếu lỡ như không có cơ hội ở kiếp sau, tôi sẽ không được "chơi" nữa khi cảm giác nhấp nhô, chập chùng, băng băng lướt trên từng đỉnh sóng giây phút gia tăng theo từng vòng lăn của bánh xe "đời" qua từng đồi núi, vực sâu hun hút! Ai đó trên xe đã "đệm" thêm cho cảm giác bất an của tôi về thông tin chuyến xe xấu số thảm nạn năm nào!

 

Mô Phật! "Ơn giời" cậu "vẫn"... sống!

 

 

Bến xe Sapa cách trung tâm thị trấn không xa lắm (khoảng 3 km). Mặc dù trời đã nhá nhem tối nhưng chúng tôi vẫn có thể cảm nhận được cái rét đang đổ dần xuống nơi đây qua những dáng người lấp xấp thoăn thoắt bước vội trên đường như muốn né tránh gã khổng lồ băng giá. Chúng tôi xem lại chiếc điện thoại thông minh và không khỏi giật mình với khả năng chịu đựng của con người: bên ngoài chỉ có 9 độ C (bình thường nhà tôi để máy lạnh 27 độ C).

 

Đây là mùa thấp điểm ở Sapa nên có vài người chủ khách sạn đội áo ấm lặn lội ra tận bến xe để đón khách. Tôi cho hành động này xứng đáng được tưởng thưởng. Với thước đo bằng chính cảm xúc của mình, tôi chọn anh chàng có gương mặt hiền lành dễ mến cùng sự chia sẻ chân thành qua chất giọng đáng tin cậy. Lúc này chúng tôi mới cảm thấy cực lạnh khi được anh chàng này đèo vòng quanh qua một đoạn đường về khách điếm của anh ấy. Đã 7 giờ tối nhưng chúng tôi vẫn thấy vài cặp Tây balo đẩy va li từ bến xe vào thị trấn để đi tìm phòng. Có lẽ họ chưa tin tưởng lắm những người ra đón họ ở tận bến xe. Sở dĩ tôi dễ dàng chọn bọn họ vì theo kinh nghiệm, phòng ốc ở những nơi nổi tiếng về du lịch chắc chắn sẽ không đến nỗi tệ nếu không muốn không có khách. Hơn nữa, giá cả họ đưa ra là 300 k đồng/đêm, ngay trung tâm thị trấn phía sau lưng nhà thờ đá là tương đối hợp lý. Vả lại, bọn tôi có thể tiết kiệm được chi phí xe ôm, thời gian đi kiếm phòng mặc dù đã có chuẩn bị trước. Ngoài ra, tôi cũng muốn tạo sự công bằng tưởng thưởng cho người đã hết lòng với nghề nghiệp của mình.

 

 

Phòng của chúng tôi nằm tít trên tầng 4 của một khách sạn trung tâm thị trấn, nhưng lại không có thang máy khiến bà xã tôi e ngại. Tôi trấn an bà vì tôi biết điều đó rất tuyệt vời cho chuyến du lịch của chúng tôi. Ở một nơi với khí hậu gần xuống không độ việc lên xuống cầu thang như cơm bữa mỗi ngày sẽ mang lại sự ấm áp cần thiết cho cơ thể. Và hơn nữa, với độ cao đó, bạn có thể thoải mái ngắm cảnh bình minh thanh bình trên đỉnh Phan Xi Pan (phòng chúng tôi có hướng đối diện đỉnh núi cao nhất trong dãy Hoàng Liên Sơn - 3143m). Đó là ý nghĩa của việc đi du lịch. Tôi luôn luôn đúng! Thậm chí chúng tôi dường như không đổ một giọt mồ hôi nào mặc dù đã đi lên xuống cầu thang rất nhiều bận. Đó cũng là lý do nơi đây cũng như Đà Lạt ngoài việc trang bị lò sưởi, máy nước nóng nếu có điều kiện, bạn sẽ hầu như khó tìm được nhà nào có gắn hệ thống máy lạnh!

 

 

Điều trước tiên bạn nên làm sau khi an vị, vệ sinh cá nhân đó là thuê một chiếc honda và tìm hiểu thông tin du lịch. Đa số chủ khách sạn đều rất nhiệt tình vì bạn đã chịu sử dụng dịch vụ của họ. Tuy nhiên, những thông tin vừa tìm hiểu chỉ là để tham khảo thêm nhằm củng cố cho những gì mà bạn đã chuẩn bị trước đó (bản đồ, nơi tham quan, hướng đi, chi phí,...).

 

Đã hơn 7g tối, chúng tôi khoác vội áo ấm "lăn xả" ra ngoài đi tìm chút gì ấm bụng. Trước khi đi, tôi không quên quơ vội chiếc ô (cây dù) cùng cái máy ảnh (điện thoại, máy tính bảng). Đến Sapa với trời giá rét thế này hẳn chúng ta không thể bỏ qua các món lẩu, hoặc món gì có nước nong nóng cùng các món chiên nơi đây, nhấp môi một chút với chung rượu nồng thì tuyệt! Chúng tôi gọi thử một phần cơm lam, cơm rang với vài món nướng cùng một chai rượu Táo Mèo. Rượu Táo Mèo nơi đây thật tuyệt (40k/chai). Nó hơi ngòn ngọt hương vị trái cây, không gắt lắm và khá dễ uống. Nhưng tôi không phải là bợm nhậu, chỉ muốn nhấp chút rượu cho ấm lòng và giúp tiêu hóa mà thôi. Ngoài rượu Táo Mèo tuyệt vời ra, nơi đây còn có rượu Ngô bản Phố. Thức ăn không để lại ấn tượng nhiều lắm với chúng tôi ngoài vài cái tên là lạ, nghe và hỏi thăm cho biết như Thắng Cố (hỗn hợp từ... ngựa!), cơm lam,... lẩu (giá tầm 300k-700k). Nói chung, giá cho mỗi bữa ăn nơi đây tầm 150k-300k/người (hơi nhỉnh hơn Singapore một chút!). Giá phòng cũng thế! Bạn đi ngày thường, phòng có giá 300k-700k tùy vào loại khách sạn. Giá phòng sẽ tăng lên gấp đôi vào thứ Sáu và thứ Bảy. Còn những ngày lễ - Tết, bạn sẽ được hưởng không khí bon chen, náo nhiệt và đôi khi "cháy phòng" như kiểu dịch vụ ở các bệnh viện với giá gấp 3 lần bình thường! Có thể nói, cách làm dịch vụ du lịch của chúng ta chưa tương xứng với chất lượng mà chúng ta dành cho du khách! Đó cũng là một phần lý do dễ hiểu tại sao đa phần người Vietnam khi đi du lịch họ đều chọn hướng đem ngân tệ ra nước ngoài. "Chảy máu chất xám"! "chảy máu tiền tệ"!.....

 

Đêm Sapa thật tuyệt vời, tinh khiết, trong trẻo tuy có hơi lành lạnh đôi chút. Tôi thích sự lãng mạn dưới ánh đèn đa màu lấp lánh của ngôi nhà thờ đá hòa quyện với làn sương đêm nơi đây. Cảm giác ấm áp, thanh bình được điểm xuyết qua những chiếc áo ấm xúng xính tụm lại, quấn quít ở vài góc phố chỉ để nghe câu chuyện của bác bán chè và thưởng thức chè nóng ấm lòng của bác. Sapa là thế thơ mộng, cuốn hút với chính bản thể giản dị của nó!....

 

Sáng hôm sau, như đã hẹn, chúng tôi cuốc bộ ngắm cảnh bình minh trên rẻo cao; uống coffee bên sườn núi, ngắm sương mù cùng mây rượt đuổi nhau như một game đời: "Tom and Jerry"; "chộp" hình một vòng, rồi chậm rãi thả từng bước chân về lại khách sạn. Đúng 7g chúng tôi lấy xe (chúng tôi thuê xe từ 7g sáng đến 7g tối giá 100k-150k tùy vào loại xe!) đèo nhau đi dùng bữa sáng. Những thức ăn quen dùng như phở, bún bò, bánh cuốn (35k/phần) sẽ dễ ăn hơn!

 

Chúng tôi check out vào lúc 8g rồi gởi lại hành lý ở phòng gởi đồ để tiện cho việc du hành cả ngày rong ruổi trên những cung bậc của đường mây (phòng nơi đây được tính từ đêm hôm trước đến khoảng 10g sáng hôm sau vì chủ khách sạn muốn có sự chuẩn bị tiếp theo để đón đợt khách mới! Hơn nữa, các chuyến du lịch nơi đây sẽ không để bạn có cơ hội trống trãi một giờ nào!). Trước khi đi, bạn đừng quên lên kế hoạch sắp xếp cho đường về của bạn nhé! Thật tệ hại khi bạn tham gia vào cuộc sống mà không có sự chuẩn bị trước.

 

 

Lẽ ra, tôi đã đặt vé xe cho chuyến về Hà Nội chiều nay (13/10) vào lúc 21g30. Như thế, tôi sẽ tiết kiệm được thời gian và chi phí cho một đêm thuê phòng chỉ để ngủ. Nhưng khi liên tưởng đến việc bác tài phải vất vả vượt qua đoạn đường đèo nguy hiểm trong đêm. Nếu bác buồn ngủ, mệt mỏi hay có chút quá chén... sẽ là điều đáng tiếc cho cuộc sống của vài người trên xe!

 

Chúng tôi quyết định cho mình một cơ hội với lựa chọn khác. Chuyến xe 4g chiều sau khi kết thúc tour Sapa sẽ là điều tuyệt vời. Như thế, bạn đã cho bản thân mình một cơ hội để phố đêm Hà Nội phồn thịnh đón chào bạn....

 

Sapa là một thị trấn nhỏ hẹp nơi phố núi. Tôi thích dùng cụm từ thị trấn mặc dù ở đây đã nâng cấp lên thành một đô thị văn minh vì nghe nó có vẻ có chất thơ với sự mộc mạc, đơn sơ, nơi những bản làng dân tộc còn lưu giữ những nếp sinh hoạt truyền thống độc đáo. Tôi không mong muốn Sapa hay bất cứ nơi nào trên mảnh đất Việt mến yêu của mình trở nên lạc hậu, lỗi nhịp với cuộc sống! Nhưng nếu một ngày nào đó, Sapa chuyển mình, không còn chứa đựng những nét tinh khôi riêng biệt mà bạn cũng như tôi không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác, chúng tôi không cần thiết phải đến đây nữa, đơn giản vì chúng tôi đi du lịch để hiểu biết thêm và tìm kiếm, tham quan những điều khác biệt!....

 

 

Sau bữa điểm tâm, chúng tôi đảo vòng hướng xuống Mường Hoa (cách trung tâm Sapa độ 5 km, có thu vé đầu vào 50k/người), nơi chúng tôi có thể quan sát rõ đồi núi và khung cảnh ruộng bậc thang ngoạn mục cùng các tộc H'Mông, người Giấy và Dao Đỏ sinh sống hòa quyện với thiên nhiên ở bản Lao Chải, Tả Van và Tà Phìn. Ngoài ra, bạn còn có thể quay ngược lịch sử, trở về thời đại tổ tiên với những nét hoa văn huyền bí chưa có lời giải trên các Cổ Thạch. Người dân tộc ở đây có thể gùi trên lưng cả một núi đồ và đi bộ lên xuống từ trong bản của mình ra phố chợ (tầm 5 km) để trao đổi hàng hóa, buôn bán nhỏ lẻ các món quà lưu niệm được làm khéo léo bằng tay. Nếu để ý chúng ta sẽ thấy phụ nữ dân tộc nơi đây có trán để lộ khá cao. Thoạt đầu, tôi nghĩ đơn giản do di truyền. Nhưng khi tìm hiểu thì đó là phong tục cạo tóc của bộ lạc họ. Thực phẩm chính mà họ gieo trồng không hẳn là gạo mà còn là ngô. Họ phơi ngô đầy dàn phía sau nhà. Họ còn chăn nuôi gia súc. Mỗi nhà có cả trăm gà vịt là chuyện bình thường. Chúng tôi thấy cả đoàn khách phương Tây rảo bộ vào thôn bản. Nhưng do bà xã tôi không có thói quen đi bộ xa, nên sẵn có xe máy, tôi đưa bà xã tận vào trong bản (từ đầu đường đi ngoằn nghoèo theo dốc xuống từng bản mất độ 20' xe máy). Từng đàn dê bò cũng đồng hành cùng chúng tôi. Đặc biệt là những chú heo có thân hình nhỏ nhắn lút chút nhưng đen nhẻm và chắc khỏe người ta gọi là lợn bản. Ở đây dân bản còn biết tận dụng sức nước một cách tài tình.

 

Nếu bạn cho bản thân mình thêm cơ hội được ở lại Sapa một hai ngày nữa, bạn có thể thiết kế cho chuyến đi của mình mang chút sự mạo hiểm thú vị qua việc leo núi, chinh phục đỉnh Phan Xi Pan. Tất nhiên, bạn phải đi thành nhóm tương đối đông người (khoảng 5 người), phân công cho người nhanh lẹ, có trãi nghiệm làm trưởng đoàn. Và đừng quên ngoài việc đổ xăng cho xe của chính bạn mà còn nên chuẩn bị thêm một can xăng tầm 50k để dự phòng. Tốt nhất, bạn nên để cho một công ty du lịch địa phương giúp bạn chuyện này vì Vietnam chúng ta chưa có thói quen tính toán cho việc trãi nghiệm du lịch mạo hiểm như các bạn phương Tây. Sẽ là điều đáng tiếc nếu như bạn "hẹp hòi" không cho bản thân mình có cơ hội được sống an toàn và được tiếp tục hít thở bầu không khí trong lành giữa đại ngàn thiên nhiên hùng vĩ! Therefore, be careful!

 

Thật ra, nếu bạn yêu mến sự đơn sơ, mộc mạc của đời sống dân bản, bạn có thể rẽ qua một hướng khác để đến với khu du lịch ở bản Cát Cát, nơi cung cấp cho bạn sự thanh thản và thêm một chút thông tin về người dân....... Ngoài ra, bạn còn được những làn âm cao vút dập dìu của vũ điệu "Trên Mây" nâng nhấc tâm hồn của bạn nhặt khoan theo từng bước chân, lời hát gái bản đến những tầng Trời của sự mộng mơ, tơ tưởng! Đôi khi, chúng ta quá mệt mỏi với sự cứng nhắc của các giáo điều, sách vở nơi công sở, thành thị. Hãy một lần thả hồn chúng ta đi hoang để cảm thấy sự hoang dại và mênh mông của vũ trụ này!

 

Chúng tôi không cho mình cơ hội đó, vì chúng tôi đã cảm thấy tạm đủ. Hơn nữa, chúng tôi không thích lắm cảnh bị chèo kéo mua sắm những thứ chúng tôi đã mua rồi và mang thêm sự đau lòng khi một lần nữa lại nhìn thấy một bộ phận bà con mình còn "nghèo nàn" quá! "Nghèo nàn" trong sự thất học và cơ cấu tư duy!

 

Chúng tôi chia tay bản làng phố núi với đám trẻ lem luốc và những cô gái nói tiếng Anh sõi hơn tiếng Việt (Anh ngữ thực tiễn đấy các bạn ah!) để đảo hướng qua tham quan núi Hàm Rồng (70k/vé, có thể đi bộ từ trung tâm Sapa, gần nhà thờ Đá.), nơi chúng tôi có thể thỏa mãn giấc mơ cưỡi mây dự hội Bàn Đào ở cung Dao Trì. Đích đến của chúng tôi là "Cổng Trời". Sự giao thoa giữa Đất và Trời sẽ diễn ra nơi đây! Chuyến đi này sẽ "ngốn" mất của bạn khoảng 3 tiếng. Bạn sẽ lần lượt bị thu hút lang thang qua các kỳ quan thiên nhiên được kiến tạo lại dưới các đôi tay nghệ nhân tài tình: Kia, vườn lan rung rinh theo từng cánh bướm; bên nọ kỳ vĩ với những mô phỏng 12 con giáp trãi đều trên vách đá cũng như dọc theo lối đi hay rải rác ven triền các mỏm núi nhân tạo trông cứ như Thiên binh Thiên tướng hùng hậu đứng đợi bạn! Rồi lần lượt bạn cũng sẽ rảo bước qua hết các vườn hoa, nép mình vào các hang động (chơi năm mười bao giấu! Miễn tìm!), đến "Rừng đá", rồi lên "Cổng Trời", ra "Sân Mây", kết những đám mây lưng trời thành những đóa hoa lan rừng tuyệt mỹ. Bất chợt lòng tôi xao xuyến với cả một rừng hoa Tam Giác Mạch! Tháng 10 cũng đúng vào mùa rộ sắc khoe hương của hoa ở các cánh đồng Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang....

 

Sự hồ hỡi của chúng tôi gia tăng gấp bội theo từng nấc thang mây xuyên suốt qua những cảnh đẹp thiên nhiên trong veo, tinh khiết nhưng rực rỡ, long lanh đến đê mê lòng.....

 

Tôi khẽ vói tay túm lấy một cụm mây ngũ sắc, đan một chiếc áo "hư vô" và khoác lên người để có cảm giác mình được bay bổng! Tôi chợt nhấc lấy một tầng mây nâng lên, nhìn những con dân lút chút bên dưới thị trấn Sapa và hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc "Nữ Oa đội đá vá Trời" hay "Thần trụ Trời" khi xưa. 

 

 

Bạn còn có thể thưởng thức các làn điệu dân tộc ở "Khu biểu diễn nghệ thuật" nếu như bạn lỡ dịp ở bản Cát Cát. Đó cũng là lý do vì sao chúng tôi không cần thiết phải đến Cát Cát!...

 

Chia tay những nàng tiên nơi Cổng Trời, chúng tôi trở về với thực tại. Rời khỏi Hàm Rồng, chúng tôi lần đường tìm về điểm hẹn ở khách sạn. Có vô số tiểu thương bày bán kẹo mức cùng các gói thuốc dược thảo chuyên chữa đủ loại bệnh nan y của những người dân tộc dọc hai bên đường. Tôi mua giúp họ bịch mứt táo mèo và mứt mận vì nó có vẻ chua chua, ngòn ngọt dễ ăn.

 

Chủ khách sạn là người tử tế, đã gọi taxi chờ sẵn sau khi chúng tôi kịp vệ sinh cá nhân và lấy hành lý xong. Chúng tôi chia tay Sapa, chia tay mảnh đất thơ mộng hùng vĩ của núi rừng hòa quyện với khói-mây, chia tay những người dân tộc lúp xúp gùi đồ trên lưng, chia tay những ruộng bậc thang vàng ruộm tươm màu ngô-lúa vào vụ và cả cái rét đến tê người, run từng khúc ruột....

 

Độ 5g30' chiều, xe chúng tôi đã thoát qua cảnh giới tử thần ở đường đèo ngoạn mục kết nối hai thị trấn Sapa với Lào Cai. Lào Cai tuy cũng chỉ là một thị trấn nhỏ giáp biên giới, nhưng sự phồn thịnh nơi đây có thể sánh ngang một đô thị tầm cỡ quốc tế với sự thoáng rộng và bề thế trong cách hành xử kiến trúc của người dân. Đa số cư dân ở Lào Cai đều có xe hơi riêng - một thước đo của sự phát triển phổ biến ở Vietnam trong khi sự chuẩn mực về giàu nghèo, cấp độ văn hóa ở những nước đã phát triển là một thành phố không khói bụi với những chiếc xe đạp con con xinh xắn - một lựa chọn gìn giữ sức khỏe và tận hưởng cuộc sống của những ông chủ tầm cỡ!....

 

Chúng tôi cảm thấy ấm lòng khi ai đó đã nhanh nhảu đón chúng tôi tận bến xe, điểm dừng ở Hà Nội. Chúng tôi được đưa đến tận trung tâm của Phố Cổ - con phố nhộn nhịp nhất Hà Nội. Có thể ví phố Cổ như phố Tây Balo, Phạm Ngũ Lão ở Sài Thành.

 

Sorry, chạy "đi khách" ít hôm về kiếm chút "xjen" coffee, ngồi quán viết tjp nghen! Thanks for following us! Njce life!

Gửi bình luận

Hãy nhập đầy đủ các thông tin yêu cầu trong ô có dấu (*). Không được phép sử dụng mã HTML.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

3474040
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
3766
17158
3474040

Joomla Templates - by Joomlage.com