Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Chú Đẩu hay Thầy Đẩu?

Chuyên mục : Me
(0 bình chọn)
Lượt xem : 5434

Tại Sao Lại Là Chú Đẩu Mà Không Phải là Thầy Đẩu?

(Tôi có cần khẳng định thương hiệu bản thân?)

 

Khi tôi còn nhỏ, hai niềm đam mê luôn quấn quít lấy chân tôi và kể cả sau này. Chúng đã trở thành đôi bạn song hành bám víu lấy sự nghiệp của tôi. Đó là ‘HỌC CÁI CHỮ’ và ‘LUYỆN TẬP THỂ THAO’.

 

Tôi đam mê thể thao từ thuở nhỏ, đặc biệt là Võ thuật. Năm 1989, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường độ lớp 10 gì đó (không nhớ rõ lắm!), tôi đánh dấu mốc cuộc đời mình bằng sự chuyển biến từ một cậu bé nhút nhát, yếu đuối về thể chất lẫn tâm hồn trở nên mạnh mẽ, rắn rõi qua việc tham gia tập luyện Aikido tại trung tâm TDTT Bình Thạnh (8 Phan Đăng Lưu).

 

 

 

 

Lý do để tôi tham gia cũng rất thật là… trẻ con: Đam mê phim chưởng – kiếm hiệp Hongkong, Đài Loan đại khái như các loạt phim Lý Tiểu Long, Thập Tam Thái Bảo, Bao Công xử án… rồi nghĩ rằng mình phải bay lượn vèo vèo như các nhân vật ấy cùng việc sở hữu các kỹ năng siêu phàm để trở nên vô địch thiên hạ, không ai sánh bằng! Khi đó, không ai có thể ăn hiếp tôi được nữa (số là tôi thường bị bắt nạt trong trường mà thường là đám… con gái!). Và hơn thế nữa, tôi có thể giúp đỡ ai đó khi thật sự cần thiết.

 

Các thầy của tôi khi ấy là thầy Thiện (ông này phong cách nhã nhặn, từ tốn, phong lưu, rất gần với phong cách của thầy Nguyễn Tăng Vinh mà sau này tôi có dịp cọ sát qua các lần tập huấn thêm trên hội ở những kỳ thi thăng đẳng. Thầy đã định cư đâu đó bên Mỹ - Úc); thầy Võ Hoàng Phượng (thầy hiện đang định cư ở Úc. Ông này phong cách rắn rõi, quyết đoán.); anh Nguyễn, anh Nghĩa, anh Châu (anh này đã tách riêng và hình thành nên một phong cách tập luyện mới kết hợp Kungfu), anh em anh Long (hiện anh Long đang đứng lớp ca tối 3-5-7)….

 

 

 

 

Thời gian như thoi đưa, thấm thoát đã 3 năm, rồi 4 năm, 5 năm… thầy Phượng ‘trụ trì’ vì muốn phát triển anh em, làm cơ sở đẩy mạnh phong trào đã cân nhắc (thầy là người rất khó tính!) thúc đẩy tôi cùng vài anh em đăng ký lên hội thi. Cứ thế lần lượt một đẳng, rồi hai đẳng, ba đẳng,… Niềm đam mê thể thao của tôi còn được nhân rộng hơn với việc tập luyện thêm Whushu, rồi tham gia lớp Cascadeur của ông trùm Dũng Lì (sau này do kinh tế, lớp đã tách ra thành nhiều nhóm nhỏ hoạt động riêng rẽ)… Cho đến một ngày, do quá sức (đi làm, tập luyện nhiều, đi học,…), tôi lâm trọng bệnh, suýt toi mạng (đọc dài thế, nhưng các bạn đừng ‘nản’ nhé, vì mỗi chia sẽ đều ngụ ý một thông điệp đáng giá bằng tương lai, sự nghiệp và mạng sống của bạn đấy!). Tôi rút ra nhiều bài học quí từ việc này và cân chỉnh lại thời gian biểu của mình. Tôi thấy cuộc sống tươi đẹp và đáng giá hơn những gì mình tơ tưởng.

 

 

 

 

Rồi tôi được đứng lớp, được tham gia giảng dạy. Tôi sung sướng khi nghe các em nhỏ trân trọng gọi mình hai tiếng thiêng liêng “Thầy ơi!”. Tôi rất thỏa mãn với những cố gắng của mình, và đôi khi trở nên tự phụ....

 

 

 

 

Một ngày kia, có cô học trò nhỏ nhắn dễ mến  (cô này có người yêu rất đẹp trai và hai đứa nó rất chung tình, đẹp đôi!), được tôi xem như con gái đã ra đi vĩnh viễn do một tai nạn giao thông cùng nhiều sự kiện tai nạn nghề nghiệp do thiếu kỹ năng sống hay do kém may mắn của một số người (Trong đó, có một đại sư Aikido đến từ Nhật. Ông mất một bàn tay khi lao động!) đã thay đổi sâu sắc nhận định của tôi. Tôi nghĩ, mạng sống con người thật mong manh và quí giá! Có quá nhiều hiểm nguy luôn rình rập bạn bất cứ nơi đâu (giao thông, cướp bóc, tai nạn, thiên tai, môi trường...). Và con người chúng ta không phải là kẻ bất bại! Chúng ta chỉ tìm cách cố vượt qua những thử thách, chướng ngại trong đời để khẳng định đẳng cấp chúng ta là “Con Người”, nhưng chúng ta vẫn luôn yếu đuối và thất thế!

 

 

 

 

Chúng ta không phải là một hằng số bất biến! Một quả bom nguyên tử có thể lấy đi sinh mạng của vài triệu người do một cái táy máy tay chân bấm nút của một ai đó; bạn chạy xe lên một dốc cửa cao quá mức mà không có một chút kỹ năng khéo léo nào, nhưng bạn vẫn cứ chạy lên để rồi chiếc xe ‘phản chủ’, xe đi đường xe, chủ đi đường chủ! Bạn khiêng một vật nặng do tính chất công việc bắt buộc và phải làm điều này thường xuyên, kết quả lưng bạn thoái vị dẫn đến đau lưng và sự tốn kém bắt buộc nơi thầy thuốc. Bạn hứng chí xách ba lô lên đi du lịch và chuyến đi đó đôi khi trở thành chuyến đi cuối cùng trong cuộc đời bạn;....

 

 

 

 

Có quá nhiều điều để tôi phải suy nghĩ về sự an toàn tuyệt đối của bản thân và hoàn thiện chương trình tập luyện của mình. Phải chăng chúng ta có quá nhiều thiếu sót? Phải chăng chúng ta cần nhìn nhận lại những trãi nghiệm trong đời để có những đúc kết mới? (Nó có vẻ giống như học Anh văn vậy! Học miệt mài 6 năm Đại học, chưa kể trước đó học trung tâm rồi thi lấy tín chỉ A-B-C lung tung. Tính ra mất toi 10 năm học và luyện Anh ngữ để rồi đứng trước mặt khách nước ngoài ở tour đầu tiên ra nghề hướng dẫn ú ớ không nói được câu nào ra hồn. Vậy mà tính nghe lời bà chị ra làm giáo viên, bảo ráng đóng tiền học thêm 2 năm nữa thôi, dễ lắm, lấy hẳn luôn bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ cho nó oách, dễ kiếm việc làm, thu nhập lại cao hơn! Xin lỗi bà chị, thứ nhất em không đủ ngân lượng cho thêm một khoảng thời gian nào nữa cả! Thứ hai, em thấy Vietnam thay đổi rất nhiều, không còn chú trọng lắm vào những “tờ giấy” rỗng tuếch ấy nữa! Hơn nữa, em đã nhìn thấy rồi nhiều ông, nhiều bà hợm người đem khoe cái bằng Tiến sĩ này, Thạc sĩ nọ mà khi ra thực tế lại rất tệ, không dùng được! Anh ngữ vốn nằm trong phạm trù “NGÔN” ngữ, không dùng tới cái “MIỆNG” không xong! Và có lẽ đây là cái ‘Duyên’ đưa đẩy tôi vào nghề Hướng dẫn để được thực tập Anh ngữ mỗi ngày và để trở thành ‘bậc Thầy’ của cộng đồng người nước ngoài khi họ bước chân lên lãnh thổ Vietnam.)....

 

 

 

 

Tôi đã rơi vào trạng thái trầm cảm khá lâu! Tôi nghĩ, học trò của mình chính là sản phẩm tinh thần to lớn mà mình đã gầy công gây dựng nên. Mình sẽ vui sướng hơn khi nhìn thấy chúng thành công và hạnh phúc trên đường đời. Vì thế sự bất hạnh của chúng đồng nghĩa với sự thất bại trên cương vị là một người thầy của tôi. Tôi cảm thấy có lỗi rất lớn trong việc này! Tôi đã dạy chúng điều gì? Sự kiêu hãnh khi khoác vào mình chiếc đai thăng hạng để quên mất mình chỉ là một con người rất đỗi bình thường? Điều đó có những ứng dụng thực tiễn như thế nào? Bạn có thuần thục và biến nó thành những động tác khéo léo tưởng chừng như là một bộ phận không thể tách rời khỏi cơ thể bạn, hữu ích trong những hoạt động thường ngày? Liệu tôi có tiếp tục xứng đáng là một người thầy như mọi người tung hô?...

 

 

 

 

Hơn nữa, sau này khi “trưởng thành” hơn, tôi cảm thấy những người “trên đỉnh vinh quang” thường có xu thế tự phụ và dễ có cảm giác “cô đơn” do chỉ duy nhất bạn hoặc ai đó có thể lên đến được đỉnh núi và nơi đó thường phong lạnh, thiếu hơi ấm Con Người. Bạn phải chọn: Một là ngồi lại lạnh lẽo trên đó, chỉ duy nhất bạn! Hai là bạn bước xuống và tập hòa chung nhịp thở của loài Người, tận hưởng hạnh phúc cùng họ!....

 

 

 

Còn bạn, bạn đến với sân võ để làm gì? Với tôi, lý do cũng dần trưởng thành hơn theo năm tháng tuổi đời. Tôi thiết nghĩ Võ thuật không chỉ mang lại cho bạn sự cường tráng, khéo léo về thể xác mà còn cộng hưởng bồi đắp cho cả tinh thần nữa. Bạn sẽ mạnh mẽ hơn qua mỗi ngày lên sân. Nó rèn luyện cho bạn ý chí kiên định để vượt qua mọi trở ngại trong cuộc đời bạn. Ngoài ra, bạn cũng có thể thoát hiểm trong vài trường hợp khi có yếu tố may mắn nhờ sự khéo léo của bản thân đã qua tôi luyện. Và hơn nữa, khi cần thiết, bạn cũng có thể giúp đỡ ai đấy đang gặp hoạn nạn,…

 

 

 

 

Cùng thời gian đó, tôi còn thấy có vài học viên ở một số trung tâm, không còn tập luyện ở trung tâm cũ nữa, có khuynh hướng nói điều không tốt về những người thầy cô cũ của mình khi đến tham gia ở một trung tâm mới. Tôi cảm thấy tiếng “thầy” hay “cô” chỉ là một danh xưng và nó xứng đáng được trân trọng, nâng niu ở thời điểm quá khứ vàng son cách đây hàng thế kỷ như thầy Chu Văn An, thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm,... Và mỗi thầy chỉ tuyển chọn ra một hay tối đa năm môn đệ có đạo đức tốt nhất để đào tạo.

 

 

 

 

“Một chữ bẻ đôi cũng là thầy”! Vì lẽ đó nên “thầy” bây giờ khác lắm! Có “thầy” ở Thủ Đức nổi danh qua sự kiện léng phéng với học sinh vị thành niên. Có “cô“ kia đã yêu tha thiết anh học trò của mình. Còn tôi thì sao? Tôi nói thẳng, tôi thích nhìn gái đẹp như một sự trân trọng mà Tạo hóa ban tặng cho họ, và cũng để khẳng định trong tôi còn một chút gì đó bản sắc của một nam giới chính hiệu. Tôi không hứa chắc tôi sẽ không hư hỏng! Nhưng tôi sẽ cố gắng nỗ lực để mình không bị hư hỏng, để mình trở thành một phần thiêng liêng ở vế sau của hai chữ ‘Con – Người’ trên bước đường tiến hóa của Nhân loại. Đồng ý một quan điểm: “Tình yêu không phân biệt và không có tuổi”,... Nhưng “làn sóng văn hóa mới” đã cho tôi thấy một sự thay đổi lớn về “người Thầy”. Theo cá nhân cảm nhận, tôi cho rằng đa số ‘thầy – cô’ ở thời điểm hiện tại chỉ là ‘thợ dạy’ do mưu sinh là chủ yếu. Tất nhiên, cũng có không ít những thầy cô tâm huyết, hết lòng vì sự nghiệp “mười năm trồng cây, trăm năm trồng Người” như vài lương y thực thụ mong con bệnh khỏe mạnh!

 

 

 

 

Với những lý do trên có đủ để tôi từ chối tiếng gọi thiêng liêng không thể bị lạm dụng: “người Thầy”? Tôi chủ  động gần gũi, tỏ ra thân thiện với lớp học viên sau mình và cảm thấy rất thoải mái với những danh xưng mới khi thì chú – cháu, khi thì anh – em như một gia đình. Và tôi hài lòng với điều đó! Tuy nhiên, vẫn có nhiều học viên mến mộ và trao tặng tôi tiếng gọi “Thầy” thực thụ! Tôi cảm thấy hạnh phúc hơn vì đó là tiếng gọi tự nguyện xuất phát từ con tim, không phải bị ép buộc!

 

 

 

 

Và đó cũng là cái kết cho một danh xưng: “Chú Đẩu Saigon”. Vì thế, các bạn có thể gọi tôi thân mật theo cách thường ngày: "Chú Đẩu", "anh Đẩu", hoặc trân trọng hơn: "Thầy Đẩu" đều được tất. Và tôi yêu công việc mình đang làm: Sự sẻ chia 'Tri Thức' và 'Trãi Nghiệm' giúp các bạn trẻ trưởng thành hơn, mau chóng đạt được những thành tựu, những kỳ vọng trong đời, tiết kiệm được thời gian - công sức - tiền bạc. Hơn nữa, quan trọng nhất là 'Sức khỏe', 'Sự An lành' của bản thân, gia đình như đức Phật đã nhận định: "Tài sản lớn nhất của con người chính là Sức khỏe và Trí huệ - The Greatest Wealth in Life is Health and Wisdom". Cùng enjoy với tôi qua những chia sẻ của riêng tôi nhé! Tôi luôn mong muốn mang đến nhiều lợi ích tuyệt diệu cho các bạn. Và đó cũng chính là điểm mạnh của tôi.

 

Thanks & Enjoy your life!

 

 

Gửi bình luận

Hãy nhập đầy đủ các thông tin yêu cầu trong ô có dấu (*). Không được phép sử dụng mã HTML.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

3128413
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
1672
21598
3128413

Joomla Templates - by Joomlage.com