Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Bà Lan Nguyễn

Chuyên mục : Me
(0 bình chọn)
Lượt xem : 4843
Bà: Lan Nguyen (Lan Zara)  
[On Facebook]
 
1995 cũng là năm đánh dấu bước ngoặc cuộc đời tôi. "Thằng bé vệ sinh" 4 năm trời liên tiếp trong một nhà hàng khách sạn có tiếng ở quận 3 thuộc cụm Saigontourist đã thay đổi số phận sau khi lấy tín chỉ B level in English thành công (chỉ trung bình thôi!). Cậu chuyển đổi công việc sang waiter cho một Discoteques của anh Kim, người Singapore (New Queenbee).
 
Nơi đây, cậu có cơ hội tiếp cận với nền văn hóa và giáo dục cấp tiến từ những chuyên gia trong lĩnh vực khách sạn nhà hàng đến từ Singapore. Ông chủ cùng những cộng sự là những người rất tốt, mang cơ hội việc làm cùng chia sẻ văn hóa mới với cung cách đáp ứng dịch vụ hoàn hảo trong lĩnh vực Du lịch - Nhà hàng - Khách sạn cho một bộ phận giới trẻ người Vietnam. Đáng tiếc là đa phần bọn họ không biết trân trọng cơ hội này trong đó có tôi (ở tuổi trên dưới 25, một số thanh niên Vietnam được ví như "trẻ trâu", thiếu kiến thức và trãi nghiệm sống, thích bốc đồng, hành sự theo cảm tính, ít suy nghĩ cho môi trường và cộng đồng nhân sinh chung!....). Để rồi chỉ một thời gian hai năm ngắn ngủi, anh Kim cùng những cộng sự của mình đành phải "bỏ của chạy lấy người", chia tay đất nước cùng những con người tệ hại ở Vietnam. Nhưng cũng trong hai năm ngắn ngủi đó, tôi lại có cơ hội quen biết với một người, bà Lan Nguyen (Lan Zara) on Facebook. Bà là một người khá bình dị, bình dị đến mức không có điểm gì đặc biệt để chú ý! Hơn nữa, mọi người không để ý bà một phần vì bà cũng không xinh đẹp lắm! Có lẽ biết được nhược điểm đó của mình nên bà rất điềm đạm, chân thành, thẳng thắng và có lối sống đoan chính, lành mạnh... Bà luôn sống hết lòng với bạn bè khiến cho mọi người từng có dịp tiếp xúc với bà đều yêu mến!
 
Xuất thân trong một gia đình không mấy khá giả, bà phải cùng người mẹ già bôn ba buôn bán từ thuở nhỏ. Thực ra, mẹ của bà là một bà cụ từng trãi đã di cư từ Nam Định vào, trong những năm mà chính quyền Ngô Đình Diệm còn lê máy chém khắp nơi. Bà muốn tập tành cho cô con gái của mình quen dần với những gánh hàng rong, điều làm nên sự kỳ diệu của phụ nữ Việt Nam. 
 
Phụ mẹ bán cháo ở chợ Tân Định được vài năm, tích lũy được chút đỉnh vốn liếng, mẹ con bà chuyển sang bán đồ kiểu, một phần vì vai bà cụ không còn đủ sức để tải quang gánh của cả một gia đình gồm 7 người con còn độ tuổi ăn học.
 
Thời gian thấm thoát trôi, bà lớn lên với hành trang là những kinh nghiệm quí báu lăn lộn gió sương thuở hàn vi. Có thể nói, ai cũng từng có một tuổi thơ để mà mong ước mua một vé trở về. Với bà cũng thế, bà ao ước có một tuổi thơ được cắp sách đến trường, được lén lút chia nhau mút những chiếc kẹo ngon, được mẹ diện cho một chiếc áo đẹp,... Và bà chấp nhận thời cuộc để bù đắp những điều đó cho những đứa con của mình.
 
Thời điểm sau những năm 1975, thật khó có nhà nào "dám" trở nên giàu có! Việc sắp hàng đong từng kg gạo về trộn lẫn bo bo, khoai mì,... là việc làm trở nên quen thuộc đến nỗi người ta khó quên đi hay không muốn quên nó, một thời điểm lịch sử của những năm khó khăn sau chiến tranh. Ngày nay, việc bùng nổ công nghệ, phát triển kinh tế, đời sống có vẻ khá giả hơn, và bạn phải là người giàu có thật sự mới có thể được nếm trãi những "hương vị" đắng cay "vang bóng một thời" ở những nhà hàng sang trọng như các món khoái khẩu khoai mì Củ Chi, cơm nắm - muối mè,....
 
Bà đặc biệt rất khéo tay và có khiếu thẩm mỹ khá cao. Một trong những công việc đầu tiên điểm tô cho "sự nghiệp" đam mê "thời trang" của bà sau này là thợ thêu cho một công ty của Nhật Bản. Trong công ty của bà, thoạt đầu ai cũng thích một cô bé với dung nhan diễm lệ cùng sự trẻ trung của cô ấy. Hơn nữa, với hương sắc khuynh thành, cô bé nọ cũng đã khẳng định với mọi người về tài năng tháo vát thêu thùa của cô ta. Còn người con gái với vẻ ngoài bình dị như chính hình hài của bà Lan Nguyen cứ lặng lẽ âm thầm, chuyên cần trong công việc. Cuối cùng bà đã chứng minh đẳng cấp thêu thùa tinh tế của mình bằng hành động thực sự. Lâu dần, anh em trong công ty ai cũng mến bà vì bà được việc. Sự chuyên nghiệp, tính cách nghiêm túc, chuyên cần và biết giữ uy tín cùng một chút duyên ngầm khiến bà không chỉ trở thành một viên kim cương trong công ty mà còn được lọt vào top one tầm ngắm của những anh chàng chưa vợ. Do tính chất công việc khá đơn điệu và dễ ảnh hưởng đến sức khỏe ở tương lai, bà rời khỏi công ty để chuyển qua làm một cô phục vụ nơi vũ trường New Queenbee Discotheques. Bà khiêu vũ khá giỏi nhưng bà không dùng nó để đi kiếm tiền. Tôi gặp bà nơi đó với cùng một vai trò là người phục vụ. Chúng tôi có những kỷ niệm dưới mưa trên những chuyến xe đạp đêm về nhà khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Tôi tôn trọng bà như một người chị cả. Bà mến tôi như một cậu em trai ngoan hiền. Và nếu chỉ có cái "duyên", chúng tôi sẽ dừng lại ở mối quan hệ tình bạn. Nhưng bên Phật đạo của chúng tôi, các mối quan hệ gắn kết thường là cái "quả" của những tiền kiếp!
 
Rời khỏi những đêm hào nhoáng New Queenbee cùng những sáng Chủ Nhật Hòa Bình, chúng tôi góp gạo thổi cơm chung ở quận 9 với sự giúp đỡ của một người chị. Thời điểm đó (1998), con đường Xa Lộ Hà Nội từ chân cầu Saigon ra phía quận 9 (khi ấy thuộc Thủ Đức) còn khá hoang vu. Hai bên đường từ quận 2 trở đi cỏ mọc um tùm, ruộng lúa phì nhiêu, ao cá rộng rãi... Chúng tôi đạp xe mà lòng hồ hởi ngắm nhìn cảnh đẹp thanh bình, nên thơ tựa thiên đường.
 
Với số tiền ít ỏi mặc dù đất đai còn khá rẻ (tầm 300k-400k đ/m2) ở vùng ven như quận 2, quận 9, chúng tôi cũng tậu được cho mình một mái ấm nho nhỏ. Nơi chúng tôi ở có thể hình dung như một cái am lọt thõm giữa sự bao bọc um tùm của một vườn điều cùng vài ngôi mộ đơn lẻ, người nhà của ai đó đã yên nghĩ nơi đây!
 
Tôi quay trở lại Quê Hương với sự giúp đỡ của người dì. Còn bà Lan Nguyễn do luống tuổi (hơn 30t) cộng với vẻ mặt luôn nghiêm nghị, bầu bĩnh của mình, bà hầu như không kiếm được công việc nào cả mặc dù bà rất muốn đóng góp cho xã hội, phụ giúp kinh tế gia đình và chứng tỏ mình không phải là kẻ thừa thải, là người bỏ đi! Đó cũng là nỗi khổ của người Vietnam, là lý do tại sao Vietnam trở thành một quốc gia có số lượng người làm chủ đông nhất thế giới mặc dù bức mành kinh tế không có gì lạc quan, sáng sủa!
 
Bà đã thể hiện khả năng quyết đoán của mình qua việc tự tạo cho mình việc làm. Chúng tôi tìm thuê được một chỗ buôn bán khá lý tưởng trong lòng một ngôi chợ gần nhà vừa để tiện cả việc chăm sóc con cái khi có thể. Sau khi đắn đo, món hàng mà chúng tôi chọn bán là quần áo thời trang thỏa mãn sở thích của bà cùng sự phù hợp với duyên buôn bán mà bà được trang bị từ người mẹ thuở nhỏ. Ban đầu chúng tôi chưa có sự trãi nghiệm trong lĩnh vực này vì thời điểm lúc đó có rất ít shop thời trang trong nội ô thành phố. Tuy đất nước vừa được mở cửa nhưng người ta vẫn phải lo bữa đói bữa no, có ăn là được, mặc để tính sau. Và chỗ chúng tôi tuy là khu dân cư mới nhưng cư dân nhếch nhác và mang phong thái của một chợ huyện. Nên buổi ban đầu cộng với đôi chút lòng tham, chúng tôi bán đủ mặt hàng nam phụ lão ấu. Sản phẩm của chúng tôi khi ấy chưa thể gọi là thời trang vì trước mắt chỉ có thể đáp ứng được nhu cầu "có mặc" của một bộ phận dân nghèo nơi đây....
 
Theo bước chân của các du học sinh tứ xứ, làn sóng nhập cư vào các khu đô thị lớn như Saigon ngày một gia tăng đến chóng mặt như tốc độ phát triển của chính nó vậy. Ruộng lúa với những cánh chuồn chuồn rong ruổi không còn nữa; nhà kia có bác nọ thường dắt bò ra ngã tư cho ăn cỏ cũng không còn; những ao cá nơi kia đã được san lấp; những ngôi mộ cũng được ai đó bốc đi; vườn điều đã được hạ xuống,.... Có rất nhiều thay đổi để nhường chỗ cho các tòa nhà cao ngất ngưỡng, thành phố đẹp đẽ hơn với những công trình mới, những ngôi nhà khang trang diễm lệ, những con đường rộng thênh thang,... những buổi kẹt xe hàng tiếng đồng hồ! Sự lãng mạn khi trước được đạp xe, trú mưa dưới mái hiên nhà ai đó cũng không còn! Thay vào đó là việc "lãng mạn"... đẩy bộ xe honda bị tắt máy, lội bì bõm dưới làn nước ngập quá nửa đầu gối, tất tả về nhà....
 
Chúng tôi cũng thay đổi theo để phù hợp với thời cuộc. Mặt hàng chúng tôi bán đã chuyển hẳn sang quần áo thời trang dành riêng cho phái nữ ở độ tuổi mười tám, đôi mươi đến vừa tầm 40. Chúng tôi phân tích đối với nam như tôi, sự lăn lộn sương gió cùng việc lười mua sắm không mang lại sự mặn mà cho người bán (Các bạn đừng cười tôi nhé! Bình quân độ...3 năm tôi mới mua sắm một lần!)! Người lớn tuổi hoặc trẻ em chỉ cập nhật chuyện ăn mặc vào dịp cuối năm. Còn các nàng sinh viên (đối tượng khách hàng chủ lực của chúng tôi khi đó!) tuy ít tiền, là công sức dành dụm cả tháng trời ăn... mì gói, trích từ tiền cha mẹ dưới quê gửi lên, nhưng mua sắm rất mạnh! Họ dường như có nhu cầu thay đổi thời trang mỗi ngày. Họ cảm thấy tự tin hơn khi ăn mặc đúng mode, hợp thời. Nhu cầu mặc đẹp, bền và chất lượng đã được lên ngôi! "Thời trang" đã được trân trọng như chính tên của nó! 
 
Chúng tôi "mua" thêm sạp (tổng cộng 5 cái được quây vào một góc tường tạo nên một khu shop hoành tráng) để phát triển kinh doanh. Sinh viên nơi đó không "bé" nào là không biết chúng tôi (Cao Đẳng Tài Chính Hải Quan, Giao Thông Vận Tải, Bưu Chính Viễn Thông, Quân Y 2, Sư Phạm Kỹ Thuật, Xây Dựng 7,...) do cách buôn bán lấy uy tín làm đầu, lấy số đông và công sức làm lợi nhuận chính (chúng tôi thường dùng bus để đi đánh hàng nhằm giảm chi phí cho khách hàng!). Sự thật thà và cương trực của bà Lan Nguyen đã tạo sự cảm mến đến khách hàng cộng với tài năng thêu thùa may vá của bà đã cho bà một mảnh đất dụng võ. 
 
Bà rất khó khăn trong việc chọn lựa sản phẩm cho khách hàng! Độ tinh tế của bà đã đạt đến đỉnh điểm trong nghề nghiệp mà bà đã chọn! Có thể nói "cái đẹp" trong mắt bà phải là tuyệt đối và duy nhất! Còn đối với tôi thì dễ dãi và... rộng lượng, bao dung hơn! Trong mắt tôi ai cũng đẹp cả và cái gì cũng number one cả! Thật may mắn vì tôi không phải là phụ nữ! Nếu không có lẽ sẽ là thảm họa cho cả xã hội khi tôi mang thai lần thứ 1001 do sự dễ dãi của chính bản thân mình! 
 
Tôi tìm cách để hỗ trợ cho bà về những thủ thuật trong kinh doanh. Có thể nói vai trò của tôi như một quân sư quạt mo, và bà vừa là bà chủ vừa là nhân viên bán hàng mặc dù chúng tôi có thuê thêm đội ngũ bán hàng trẻ trung xinh đẹp, nhưng sinh viên nơi đó rất thực tế. Họ cần hơn sự chuyên nghiệp không chỉ trong cách buôn bán mà còn từ cách tư vấn thời trang phù hợp đối tượng, đòi hỏi phải có kỹ năng về may vá và con mắt tinh tường trong việc lựa chọn sản phẩm! Tôi đã xây dựng thành công hình ảnh của bà trong mắt khách hàng!....
 
Khoảng những năm 2012, đối tượng khách hàng chủ lực của chúng tôi ở Cao Đẳng Tài Chính Hải Quan có sự biến động mạnh. Năm đó, do chính sách của trường, lượng sinh viên nhập học nơi đây giảm gần 10 lần. Chúng tôi quyết định tạm đóng cửa bên khu chợ gần nhà để tìm một cơ hội mới. Và cơ duyên đã cho chúng tôi được may mắn tiếp cận với đội ngũ khách hàng mới, những người có sức mua mạnh hơn trong độ tuổi 23 - 45 ở quận Thủ Đức. Do ở độ tuổi này, đa phần họ đều có công ăn việc làm ổn định. Chúng tôi suy nghĩ để sản phẩm tiếp cận với những người có khả năng mua nó sẽ đỡ vất vã hơn, và chúng tôi đã đúng! Tuy nhiên, vẫn với phương châm cũ, để khách hàng được lợi hơn khi mua sắm, chúng tôi đã giảm thiểu hầu như tất cả các chi phí từ đầu tư địa bàn đến việc di chuyển,...
 
Ngày nay, việc mua sắm đã trở nên thuận lợi hơn. Người tiêu dùng có nhiều sự lựa chọn. Và với mớ hỗn độn ở xã hội hiện tại đã đánh mất đi nhiều giác quan mà một con người thực thụ cần để tận hưởng cuộc sống. Sự hào nhoáng bên ngoài dễ trở thành những cái bẫy giăng ra dành cho những người nhẹ dạ! Xăng có thể lên giá, vật tiêu dùng hàng ngày có thể lên giá, nhưng quần áo thời trang thì không thể! Chỉ có thể... rẻ hơn mỗi ngày do phải chạy đua theo thời cuộc và nhu cầu được mua sắm "rẻ" của khách hàng!
 
Tôi đã quyết định cho bà Lan Nguyen.... "về hưu" để tôi trọn vẹn "ân tình" với sự nghiệp của riêng tôi mà tôi đã ấp ủ hơn chục năm trời.
 
Tuy nhiên, tất cả còn tùy 2 chữ "duyên và nợ" của bà đối với khách hàng mà bà hằng yêu mến!
 
Nhân - quả tuần hoàn, tuy thưa - khó thoát!
 

Gửi bình luận

Hãy nhập đầy đủ các thông tin yêu cầu trong ô có dấu (*). Không được phép sử dụng mã HTML.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

2807768
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
1603
9425
2807768

Joomla Templates - by Joomlage.com