Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Chuyện Tình Dục

(3 bình chọn)
Lượt xem : 997

 

 

 

 

Chiều Thủ Đức, 31/3/2017,

 

 Chuyện Tình Dục

(Trong bài viết có sử dụng một số tư liệu được tải trên mạng)

 

Hổm rày Đẩu tui nghe nhiều chuyện lùm xùm trên mạng xoay quanh chủ đề tha hóa của xã hội Vietnam. Nào là có tay quan chức một ngân hàng kia lần lượt hại đời các bé gái nhỏ; nào là anh chàng thanh niên nọ cũng giống như cha ngân hàng kia…v..v… Và trước đó là chàng mập duyên dáng Minh Béo trong các vở hài cũng “dính chưởng” “ấu dâm” để tiêu tan cả một sự nghiệp….

 


Và nó đã nghiễm nhiên trở thành một vấn nạn mới, một vết loét mới cần phải cắt bỏ. Vì thế, ai cũng nghĩ đến việc phải trừng trị kẻ thủ ác như thế nào cho thích đáng mà ít ai nghĩ đến việc phải tìm giải pháp để hạn chế nó phát triển!


Nếu để ý kỹ các bạn sẽ thấy mặc dù bạn bè tôi, xã hội ”thực” lẫn “ảo” hổm rày rầm rộ đăng tin về các vấn nạn này, nhưng dường như tôi “phớt lờ”, không để ý, không quan tâm đến nó!


Tôi là một kẻ vô tâm ư? Không phải thế!


Thứ nhất, không phải bất cứ việc gì mình nhúng tay vào cũng sẽ làm xã hội phát triển tốt hơn, nếu không nói là đôi khi nó tệ hại hơn!


Thứ hai, tôi cân nhắc liệu những chia sẻ của tôi có làm tổn thương ai không? Vì không dấu các bạn, vấn nạn này nó quá đỗi bình thường đối với tôi khi tôi có vài người thân đã bất hạnh trãi qua những cảm giác đó cách đây khoảng 20 năm.

 

 

 


Một anh chàng để ý yêu một cô bé cùng xóm. Hai người lớn lên cùng sự trưởng thành của thời gian. Chàng rất thương nàng vì chàng biết được một bí mật mà có lẽ chỉ có thêm một người biết. Đó là tôi! Do sự tin tưởng, chàng tâm sự với tôi nhờ tìm giúp giải pháp. Số là vợ chàng đã bị chính bạn của “tía” mình hại đời khi em còn khá nhỏ. Và nàng đã mang theo ký ức tồi tệ đó làm “hành trang” ,có lẽ, trong suốt quãng đời làm Người của mình! Nó không chỉ gây tổn thương nàng về mặt thể xác, mà hễ bất cứ khi nào chàng trai trẻ, chồng nàng, vì quá thương nàng, muốn bù đắp cho nàng sự ngọt ngào – đằm thắm – trân trọng -đê mê của tình yêu, thì nàng đều nghĩ ngược lại! Nó mang đến cho nàng cái cảm giác một con thú dữ đang chuẩn bị chiếm hữu miếng mồi ngon. Và con thú đó sẵn sàng sâu xé, làm tổn thương, bất chấp cảm nhận của đối phương!... Sau đó, nàng rất đau khổ và hối hận!.... Rất đau đớn và đáng thương các bạn ạ!...


Và có rất rất nhiều câu chuyện tương tự như thế diễn ra xung quanh chúng ta. Nó diễn ra đều đặn mỗi ngày đến độ chúng ta cảm thấy quen thuộc với nó và xem nó như là “chuyện bình thường ở huyện”!


Tôi cũng từng trãi qua những chuyện đại loại gần như thế! Không hiểu sao khi nhỏ (lớp 10-12) thậm chí sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi vẫn luôn sở hữu một làn da trắng mỏng xinh xắn như một chú tiểu nhà chùa cùng với giọng nói nhỏ nhẹ, tính tình yếu đuối của một cậu con trai mới lớn đã biến tôi trở thành một hấp lực cho các bác lớn tuổi biến thái, kể cả các chàng thanh niên tập thể hình vạm vỡ. Họ “thèm khát” tôi mỗi lần tôi đến hồ bơi (khi đó, tôi hay đạp xe đi bơi cùng ông anh ở hồ Yết Kiêu, câu lạc bộ Tao Đàn, hồ bơi Đại Đồng,…). Họ “mò” vào tận phòng tắm và lộ nguyên hình là những kẻ bệnh hoạn! Xuống hồ bơi họ “dạy” tôi bơi kiểu sãi bằng cách để tay ở bộ phận sinh dục của tôi, giả vờ nâng tôi lên, rồi mò mẫm, mân mê,… (Vì thế, các bé hay các bậc phụ huynh để ý các “thầy” dạy bơi lẫn các môn thể thao có “sự đụng chạm” như thể hình, thể dục dụng cụ, võ thuật,…nhé!)….

 

 

 


Có vài lần tôi đến một ngôi chùa nổi tiếng trong thành phố để học bài, ôn thi tốt nghiệp vì tôi yêu thích cảnh đẹp nơi đó. Nhưng rồi có vài “thầy” nơi đó “thích” tôi, “mò” đến tận nhà. Tôi hoảng quá, trốn luôn!


Tôi khẳng định lại, tuy thể trạng của tôi có vẻ nho nhã, thư sinh, nhưng tôi thích phụ nữ đẹp theo bản năng chân chính của một thằng đàn ông! Và đó cũng là một trong những lý do khiến tôi buộc phải đi học và luyện tập lấy một vài môn võ yêu thích để bản thân mình được khéo léo, mạnh mẽ, tự tin, trưởng thành hơn trong cuộc sống!


Sau này, tôi có trãi qua công việc liên quan đến nghề “Massage” của các cô gái nghèo thôn dã lên Saigon tìm phương kế mưu sinh. Và nơi đó, tôi chứng kiến nhiều “con thú” trong lốt các quan chức, nhà giáo dục, kẻ kinh doanh,…

 

 

 


Nhiều chuyện diễn ra trong cuộc đời tôi như thế khiến tôi có cái nhìn rất tệ với cánh đàn ông chúng tôi!


Nhưng nếu các bạn không thấy được sự thật và không chấp nhận đó là sự thật thì mãi mãi các bạn sống trong sự hoang tưởng của một xã hội hoàn hảo không có tệ nạn, không có bạo lực, không có ấu dâm,…


Chúng ta hãy cùng nhau làm một cuộc thí nghiệm nghiên cứu về giới tính của giống loài. Hãy quan sát đừng ngại ngùng việc một chú chó hành dâm ngoạn mục với một “nàng” đồng loại, rồi để ý nó có thể “làm việc đó” rất lung tung, với tất cả bất cứ những “nàng” chó nào mà nó cho là “xinh đẹp” trong mắt của nó, kể cả những “Chó thân” của nó! Mèo cũng thế! Các con vật khác dường như đều thế!


Các con vật, chúng nó khác chúng ta ở một bộ não tư duy đủ để qui ra các luật lệ, hình thức, án phạt,… nhằm hạn chế những hành vi vô văn hóa, đồi bại,… Và từ đó, chúng ta lướt qua phần “Con” để trưởng thành trong phần “người”.


Đâu đó vẫn còn hiện diện rất nhiều những hình ảnh một anh chàng bảnh tỏn trong bộ cánh sơ mi đóng thùng, đẹp trai, hình hài nho nhã,… Nhưng đến một góc khuất nào đó không có nhiều người qua lại, anh ta lộ nguyên hình là một kẻ bệnh hoạn khi chính bạn vô tâm với bản thân mình để biến mình trở thành “miếng mồi ngon” thỏa mãn thú tính bệnh hoạn của anh ta.


Có vài lần khi bà xã tôi còn bán quần áo thời trang bên chợ Tăng Nhơn Phú đã chứng kiến vài kẻ bệnh hoạn như thế. Anh ta lợi dụng buổi trưa thanh vắng, lẫn vào một góc khuất đối diện, nơi có một cô bé dễ thương cũng bán shop đang nằm ngủ. Và anh ta kéo phợt – mơ – tuya (zipper) quần xuống, đẩy “hàng” ra ngoài làm ra vẻ khiêu khích cô bé. Tuy cô ta khiếp hãi vẻ bệnh hoạn của tay này, nhưng cô ta không phải tay vừa. Cô ta vác chổi hay cây gậy gần đó phang cho anh ta, đánh đuổi anh ta chạy có cờ. Nhưng nếu cô gái đó đầy nữ tính, yếu đuối. Và tay kia ngoài bệnh lý giới tính còn sở hữu một cái đầu gian giảo thì chuyện gì sẽ xảy đến với cô bé ?

 

 

 


Có lẽ trong đời bạn không hiếm khi chứng kiến cảnh các anh bảo vệ hay anh chàng nào đó tranh thủ giờ rảnh mở smart-phone ra xem phim “tươi mát”, rồi nhìn chằm chằm các cô gái lượn lờ qua lại trên đường hay trong công ty với những bộ váy thiếu vải để lộ ra những đường cong gợi cảm nỏn nà, trắng muốt một cách thèm thuồng?! Nếu có dịp nào đó vô tình hay có sự sắp đặt của một bàn tay vô hình, các “cô bé trẻ con” đó lang thang một mình nơi vắng vẻ,… Và điều gì sẽ chờ đợi các cô ? Liệu các anh chàng kia có kềm chế nổi dục vọng của mình? Liệu tội phạm có lắng chìm nhường đường cho ánh bình minh của sự lương thiện?....


Vâng, rất khó để đoán được khi trong mỗi con người chúng ta luôn tồn tại hai Thái cực song song: “Thiện” và “Ác” (Âm và Dương)! Tội phạm xảy ra khi con người không đủ trí huệ để phân xử nặng nhẹ giữa lương tri và tội ác, khi con người chưa đủ trãi nghiệm chạy theo dục vọng, tiền bạc, vật chất,... Những sản phẩm đồi trụy tràn lan như chực chờ để băng hoại chính họ!


Tôi có xem phim sex không? Vâng, thưa là có ạ! Gần đây, thi thoảng tôi hay xem đủ thể loại: sex thú, sex loạn luân, sex đồng tính … để tìm hiểu về thế giới này. Và nó thật kinh khủng, những nhà làm phim vốn khai thác thể loại này vì mục đích kinh tế, bất chấp nó làm băng hoại xã hội ở một số quốc gia đang "chớm" phát triển như Vietnam.  

 

Xin thưa với quí vị thoạt tiên con người phát hiện ra cây hoa Anh túc để chiết suất một hoạt chất từ hạt mầm của loài cây này dùng cho việc giảm đau  (một loại thuốc gây mê) trong các ca mổ. Sau, người ta lại khai thác nó ở một khía cạnh tiêu cực. Và nó nghiễm nhiên trở thành một hình ảnh xấu, một loại tội ác mới: Opium (á phiện).


Tương tự thế, phim sex đầu tiên được khai thác ở khía cạnh tích cực là dùng để chữa bệnh cho những người lãnh cảm, liệt dương,… Sau, có các bác sĩ “phôi – giống” giúp cho các cặp vợ chồng hiếm muộn có được niềm vui trong buổi xế chiều (mở phim cho người khỏe mạnh muốn bán tinh trùng xem để lấy tinh, rồi cấy lại cho các gia đình hiếm muộn).

 

 

 


Ngày nay, do sự quá tự do về phát triển kinh tế, ngôn luận, truyền thông … các nhà làm phim đã để cho tâm hồn mình bay bổng, trí tưởng tượng của mình thăng hoa tuyệt đỉnh qua các bộ phim ảnh “trái nết” mà ta thường gọi nó là “đồi trụy”. Họ không nghĩ đến hậu quả của nó là có những ông bác luống tuổi, nhưng “chân chất trong tâm hồn” hay những cậu bé như những chú chim non chuẩn bị rời khỏi tổ thiếu trãi nghiệm sống,… sẽ dễ dàng bị “đốn ngã” bởi vài hình ảnh khỏa thân, hay phim ảnh bạo lực, kinh dị, đồi trụy,… để rồi trở thành tội phạm một cách dễ dàng, hủy đi tương lai, sự nghiệp mà họ đã và đang vun đắp. Tiếc lắm thay! Nhiều loại tội phạm mới như thể xuất hiện không chỉ ở nước ta!


Nếu cho ta cơ hội để đi du lịch, tại sao chúng ta không đến Thailand, hay Singapore ít nhất một lần trong đời để được xem sexy - show, nơi mà họ chỉ ta cách làm tình nhân bản? Khi đó, bạn sẽ thấy các cô chú chúng ta bẽn lẽn đỏ mặt không dám nhìn, và bỏ ra về, cho đó là những hình ảnh dâm ô, đồi trụy, đầy dung tục! Trong khi nó được xem là chuyện rất bình thường ở thế giới tư bản!


Những nơi đó họ tổ chức hẳn một khu vực riêng biệt dành riêng cho vấn đề tình dục. Các cô gái được “training” các kỹ năng về an toàn tình dục, và được truyền đạt nghề của cô ta thuộc loại nghề cao thượng: “Giúp giảm thiểu tệ nạn xã hội; giúp một bộ phận con người sống hạnh phúc hơn!”. Và tất nhiên, họ được phép hoạt động công khai ở một khu riêng biệt như thế!

 

 

 


Vâng, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên “lật bài ngửa”, công khai mọi chuyện. Chúng ta phải thừa nhận “tình dục” là một vấn đề, một nhu cầu có thực trong cuộc sống chúng ta. Nó diễn ra như việc chúng ta không thể thiếu bát cơm mỗi ngày. Đây chỉ là ý kiến riêng của cá nhân tôi. Tôi thiết nghĩ xã hội nên nhìn nhận sự thật này mà có riêng một nơi “giải quyết nhu cầu” cho “những con thú” đó để khi ra khỏi đó, “nó” trở lại làm con người bình thường có ích cho xã hội, cho giống loài.


Do không thể quản lý nên mọi chuyện chúng ta thường “loại bỏ”, và “cấm đoán”, “giấu diếm”,… Nhưng “nó” đã âm ỉ trở thành một ung nhọt trong xã hội khá lâu. “Nó” luôn hiện hữu và tồn tại xung quanh chúng ta! Ai cũng biết, nhưng không ai công nhận và lên tiếng! “Nó” là một loại “Ung nhọt” cần phải được nhìn nhận và chữa trị tận gốc! Nếu ta chỉ thấy bề nổi là “vết ung” đó, “cắt bỏ” nó đi! Nhưng tiềm ẩn là cái gốc bên trong do cơ địa sinh ra, không được chữa lành sẽ “chai sạn” dần với việc “cắt bỏ” mà có những “biến chuyển” tồi tệ hơn! Và khi đó, tôi cam đoan với các bạn là xã hội sẽ đầy rẫy những “con ác quỷ” trong lốt áo con Người. Chúng ta sẽ không khống chế được cục diện. Hãy “mở” một “lối thoát” cho bọn chúng: Hễ có nhu cầu thì đến đúng “nơi đó”. Nếu “bước ra ngoài” là phạm luật, sẽ bị “xử phạt” tùy mức độ, như “Casino” mà chúng ta đã có dịp từng làm vậy!

 

 

 


Hãy cho xã hội Vietnam thấy “chuyện tình dục” là chuyện rất đỗi tự nhiên của con người. Hãy đem nó vào nhà trường và mang nó lên bàn học mổ xẻ một cách công khai, nghiêm túc, minh bạch. Chỉ dẫn các bé có hiểu biết đúng đắn về vấn đề này! Báo chí hãy vào cuộc để viết nghiêm túc về vấn đề "sinh hoạt tình dục": nên như thế nào là đúng! Ở đâu? Khi nào?,... Và khi nào là phạm tội? Sẽ bị trừng trị ra sao?  Đừng để việc ngoài mặt chúng ta thì giả vờ bẽn lẽn, nghe như chuyện gì ghê gớm lắm, suy đồi lắm, né tránh nó. Nhưng sau lưng “dồn nén” lại để rồi khi có cơ hội tội lỗi, nó bộc phát ra như một cao trào tràn lan khắp xã hội, nhất là ở các miệt nông thôn khi ánh sáng tri thức chưa kịp phủ lấp.


Xã hội ngày càng phát triển, tốt có – xấu có. Tôi đau lòng khi biết tin mỗi ngày có tới 8 đứa trẻ bị xâm hại tình dục. Những hình ảnh của những người thân xung quanh đang có cuộc sống và tương lai đầy đau khổ hiện về. Tôi căm ghét những tên Ấn Độ tho lỏ mắt nhìn một cách thèm thuồng khi có một phụ nữ đẹp đi ngang! Tôi không hiểu họ thiếu thốn gì đến đổi không cầm lòng mà có thể hiếp dâm tập thể ngay cả trên một chuyến xe bus. Có bao giờ bạn cảm nhận được họ rất giống chúng ta không?

 

 

 

 

Một người đàn ông biết rung động trước một người con gái đẹp, duyên dáng – Đó là một chuyện rất bình thường. Nếu thích, hãy đến với nhau một cách đàng hoàng, minh bạch, ngay thẳng để được đón nhận thành một “cặp đôi hoàn hảo”.

 

Thậm chí, tôi có biết có nhiều người đàn ông thành đạt, nhưng có tới ... vài bà vợ. Và họ chung sống với nhau rất đàng hoàng, tử tế. Các ông chồng này cũng tỏ ra là người rất có trách nhiệm, và trọn vẹn yêu thương tất cả các bà vợ của mình. Xin lỗi, lẽ ra tôi lên án họ. Nhưng các bạn biết không, tôi mỉm cười với cặp mắt chúc phúc cho họ vị tôi quan niệm riêng rằng, họ đang rất hạnh phúc bên nhau, không có lý gì tôi chia cách họ. Họ có quyền có những quan niệm sống và lối sống của riêng họ, miễn đừng phương hại đến môi trường sống chung. Và ít ra người đàn ông đó đã rất bản lĩnh, có trách nhiệm, dám công khai, minh bạch mối quan hệ của mình, không dấu diếm.... Nhưng việc một ông bác nhìn một đứa trẻ lên 5 một cách thèm thuồng thì,… bó tay! Sự biến thái của con Người chưa kịp trưởng thành đã lên đến cao trào cần phải loại bỏ!

 

 

 

 

Chúng ta cũng nên biết, với xã hội ngày một phát triển của loài Người, "sự cô đơn" của con người sẽ ngày một gia tăng! Con người không còn dám làm bạn với nhau nữa. Đi trên một chuyến xe bus hay tàu điện  đầy dẫy người ở Singapore mà cảm giác "lạnh lẽo" vô cùng! Người nào cũng chăm mắt nhìn vào smart-phone, không ai để ý đến ai! Sự phát triển của chủ nghĩa "cá nhân hóa" được tôn vinh. Tôi đã thấy nhiêu cô gái trẻ chôn chặt tuổi xuân với vài con thú nuôi trong gia đình. Họ ngại tiếp xúc với thế giới bên ngoài đầy sự bấp bênh, thiếu an toàn.... Có đôi khi, họ lạc lõng bệnh hoạn và lẫn lộn giới tính,...  


Nói ra sẽ thấy có rất nhiều chuyện đáng để bàn. Tôi xin phép kết bài ở đây để quay trở về cuộc sống thực tại. Tôi hy vọng với những chia sẻ nho nhỏ này mong đóng góp những giá trị thực để có hành động cụ thể giảm thiểu loại tội ác bệnh hoạn mà lẽ ra không đáng có trên một đất nước đang chực chờ phát triển như chúng ta, một đất nước nhỏ bé mang tên Vietnam.


Còn bây giờ? Vâng, tôi … “đói” quá! Đi kiếm “cơm” ăn đây!


Chào thân ái ạ!
 


 

 

 

 

 

Gửi bình luận

Hãy nhập đầy đủ các thông tin yêu cầu trong ô có dấu (*). Không được phép sử dụng mã HTML.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

3474045
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
3771
17163
3474045

Joomla Templates - by Joomlage.com