Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Sự Kiên Nhẫn

Chuyên mục : Kế Hoạch Cuộc Đời
(1 Bình chọn)
Lượt xem : 3018

29/11/2016,

 

Hôm nay, đạp xe đi ăn đêm ở' O'Kiều - Huế gặp gia đình kia cũng cùng đến ăn.

 

Cậu con trai 5 tuổi dường như nóng lòng, không chịu được sự chờ đợi, cậu cứ ngoắc ngoa - ngoắc ngoải, đi tới - đi lui hối thúc ba nó trước bao cặp mắt của nhiều người cùng chờ.

 

 

 

 

Ba cậu bé là một người cha tuyệt vời. Ông lặng lẽ đến bên O'Huế đã ngoài 50. Ông từ tốn bảo: "Chị giúp em tí nhé! Chị cho em xin trước một tô bánh canh cá lóc không cần hâm nóng nước lèo, có sao chị cứ để vậy, cho vào tô cho em nhé!".

 

Hơi một chút ngạc nhiên, nhưng O Huế vẫn chìu lòng khách hàng. Tuy nhiên, để giữ đẳng cấp thương hiệu của mình, O cũng nói với theo: "Anh à, tôi không biết anh có ý định làm gì, nhưng tôi thật lòng báo trước anh biết nhé. Với tô bánh canh múc vội không đủ kịp thời gian để cá nóng. Vì thế, tô bánh canh này rất tệ và sẽ rất tanh đấy!".

 

Anh bảo không sao cả, chốc nữa anh sẽ nhờ chị hâm nóng sau. Rồi anh bưng tô bánh canh đó đến "phục vụ" cho cậu nhỏ.

 

 

 

 

Cậu đã nôn ra ngay lần đầu tiên khi đưa muỗng bánh canh vào miệng. Cậu nhăn nhó trách cứ ba và có vẻ không muốn dùng nữa: "Sao bánh canh hôm nay tanh quá, không ngon như mọi khi. Con không muốn dùng nữa đâu!".

 

Người cha ôn tồn bảo con: "Vâng, đúng thế con à! Vì hôm nay con quá nóng nảy. Con muốn có ngay thứ con cần, bất chấp theo lẽ tự nhiên là nó phải có một khoảng thời gian thiết yếu để hâm nóng thực phẩm, nhất là đối với cá. Con đã bắt một người phục vụ, thậm chí là bà O'Kiều đây, với sự tinh tế, tỉ mỉ bao năm trong nghề cũng không theo kịp nhu cầu của con. Và vì thế, con đã chọn lựa, con phải có trách nhiệm với lựa chọn đó. Con phải chấp nhận ăn hết tô bánh canh này! Tuy nhiên, đây là trường hợp hi hữu, có thể cứu vãn được, ba sẽ nhờ cô O Huế hâm nóng lại thức ăn cho con, rắc vào đấy một chút tiêu, thêm vào ít rau ngò, con sẽ có ngay một bát bánh canh thơm lừng, nóng hổi.

 

Mặc dầu thế , con sẽ phải kiên nhẫn, chấp nhận chờ ít phút đấy, và không được càm ràm! Bây giờ, con chờ thêm ít phút để có thức ăn ngon. Sau này con lớn khôn, sẽ có những việc cần thời gian thiết yếu để thành công, liệu con có thể chờ được không? Nếu con nóng lòng muốn "đoạt" ngay lấy "thành công", đôi khi do nhiều yếu tố kết hợp, trong đó có sự may mắn, con thành công. Và tất nhiên, nó không tốt chút nào. Nó sẽ làm tăng tính cao ngạo, tự phụ, háo thắng của con, vì thành công đến với con quá dễ dàng. Nhưng theo lẽ tự nhiên, thì khi ấy, con sẽ thất bại do không đủ điều kiện, nhất là về thời gian chín muồi cần thiết, và con sẽ nhận lấy sản phẩm nguội lạnh, không sử dụng được. Ở đây, trường hợp này, con có thể sửa chửa. Nhưng ngoài đời thật, khi con lớn khôn, có những thứ đã thành phẩm, trở nên hiển nhiên. Và con phải chấp nhận "sử dụng" "cái sai lầm" đó! Con hãy nhớ lấy!

 

Hơn nữa, việc kiên nhẫn chờ đợi một cách có trật tự trong im lặng còn thể hiện đẳng cấp văn hóa của con. Con không thấy xung quanh có bao nhiêu người nhìn con với cặp mắt thương hại sao? Họ sẵn sàng nhường cho con đi trước đấy vì họ biết con là người nóng nảy, thiếu kiên nhẫn! Vậy con có muốn làm một người như thế không? Một người làm cái gì cũng hấp tấp, hời hợt và qua loa?

 

Con hãy xem qua video clip dưới đây để biết thêm đôi nét về một nền văn hóa khác biệt, nơi mà con người có thể kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt ngay cả khi cái chết cận kề (sóng thần), nơi mà con không phải nhường chổ ngồi cho người già vì đó là một sự xúc phạm trừ phi con giả vờ, làm động tác giả để nhường chỗ, nơi mà dù nghèo đói người ta cũng không đi ăn xin,... Hãy xem để thay đổi vì có rất nhiều thứ đáng học hỏi, con nhé!".

 

 

 

Và cả gia đình họ đã có một đêm ngon giấc sau bữa dinner đầy ý nghĩa: Sự kiên nhẫn cần thiết để có một bữa ăn ngon, sự kiên nhẫn cần thiết để có một sự thành công trọn vẹn ở tương lai.

 

 

 

Gửi bình luận

Hãy nhập đầy đủ các thông tin yêu cầu trong ô có dấu (*). Không được phép sử dụng mã HTML.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

3017574
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
2359
13039
3017574

Joomla Templates - by Joomlage.com