Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Tin tức mới nhất

Video Clip

Mùa Phượng Vĩ

Published in News
(1 Vote)
Read 122822

Thủ Đức, 20/11/2016,

 

Không hiểu tự bao giờ tôi có cảm tình đặc biệt lạ với loài hoa Phượng, loài hoa của những ký ức êm đềm tuổi học trò, loài hoa dễ làm người ta bâng khuâng nhớ lại khi tuổi đã luống xa cái thời ô mai.

 

 

 

 

 

"Phượng" là một cái tên khá đẹp và uyển chuyển nên nó cũng được các bậc phụ huynh ưu ái dùng làm tên gọi cho các nàng 'công chúa' - con gái 'rượu' của mình. "Phượng" được viết hoàn chỉnh còn mỹ miều hơn: 'Phượng vĩ'. Thật ra, theo 'Wiki', Phượng Vỹ là một chữ ghép Hán Việt. Nó có nghĩa là đuôi của con chim phượng. Đây có thể là một hình thức đặt tên gọi theo cảm xúc vì các lá phượng vỹ nhất là các lá non trông giống như hình vẽ đuôi của loài chim phượng.

 

 

 

 

Hoa Phượng có nguồn gốc từ Madagascar, tại đó người ta tìm thấy nó trong các cánh rừng ở miền tây Malagasy. Tôi thường giới thiệu với du khách phương Tây của mình các tên gọi tiếng Anh mà tôi thiết nghĩ bạn cũng nên biết đến chúng, bởi chúng sẽ là một phần ký ức trong cuộc đời bạn: Flamboyant, Royal poinciana, hay Mohur tree. 

 

Trong điều kiện hoang dã, nó là loài hoa có thể bị nguy cấp, nhưng nó được con người trồng ở rất nhiều nơi. Ngoài giá trị là cây cảnh, nó còn có tác dụng như một loài cây tạo bóng râm ở các vùng nhiệt đới như Ấn Độ, Việt Nam vì thông thường nó có thể cao tới một độ cao vừa phải (khoảng 5 m, mặc dù đôi khi có thể cao tới 12 m) nhưng có tán lá tỏa rộng và các tán lá dày đặc của nó tạo ra những bóng râm sưởi ấm lòng người. Trong những khu vực với mùa khô rõ nét thì nó rụng lá trong thời kỳ khô hạn, nhưng ở những khu vực khác thì nó là loài cây thường xanh. Cánh hoa của phượng vĩ lớn, với 4 cánh hoa tỏa rộng màu đỏ tươi hay đỏ hơi cam, dài tới 8 cm, còn cánh hoa thứ năm mọc thẳng, cánh hoa này lớn hơn một chút so với 4 cánh kia và lốm đốm màu trắng/vàng hoặc cam/vàng (cũng có khi trắng/đỏ). Ngoài ra, còn có một loại khác: "flavida" - có nguồn gốc tự nhiên với cánh hoa màu vàng mà người ta gọi lả kim phượng.

 

 

 

 

Quả của hoa phượng là loại quả đậu có màu nâu sẫm khi chín, dài tới 60 cm và rộng khoảng 5 cm; tuy nhiên, các hạt riêng rẽ lại nhỏ và cân nặng trung bình chỉ khoảng 0,4 g, hạt to cỡ hai ngón tay út, hạt ăn rất bùi và ngon. Các lá phức có bề ngoài giống như lông chim và có màu lục sáng, nhạt đặc trưng. Nó là loại lá phức lông chim kép: Mỗi lá dài khoảng 30–50 cm và có từ 20 đến 40 cặp lá chét sơ cấp hay lá chét lông chim lớn, và mỗi lá chét lông chim lớn lại được chia tiếp thành 10-20 cặp lá chét thứ cấp hay lá chét con. Phượng vĩ cần khí hậu nhiệt đới hay cận nhiệt đới để phát triển tốt, nhưng nó có thể chịu được các điều kiện khô hạn và đất mặn.

 

 

 

 


Cây tái sinh hạt và chồi đều mạnh, có thể phát triển tốt trên mọi loại địa hình: ven biển, đồi núi, trung du. Cây thuộc loại ưa sáng, mọc khoẻ, phát triển nhanh, không kén đất, rất dễ gây trồng. Tuy nhiên, nhược điểm lớn là tuổi thọ không cao: cây trồng trên đường phố chỉ 30 tuổi là đã già cỗi, thân có dấu hiệu mục rỗng, sâu bệnh, nấm bắt đầu tấn công. Còn cây trồng trong công viên, trường học thì có thể có tuổi thọ cao hơn nhưng cũng chỉ đạt 40-50 năm tuổi.


Phượng vĩ được trồng khá phổ biến tại khu vực Caribe. Ở Hoa Kỳ, nó được trồng trong khu vực Florida, thung lũng Rio Grande ở miền nam Texas, các sa mạc ở Arizona (đến tận Tucson, Arizona) và California, Hawaii, Puerto Rico, quần đảo Virgin và Guam. Nó là loài cây biểu tượng chính thức của quần đảo Bắc Mariana (CNMI).


Phượng vĩ được coi là đã thích nghi với thủy thổ ở nhiều khu vực mà người ta trồng nó, và bị coi là loài xâm hại tại Úc, một phần là do các bóng râm cũng như bộ rễ của nó đã ngăn cản sự phát triển của nhiều loài thực vật bản địa mọc dưới tán lá của nó. Nó cũng được tìm thấy tại Ấn Độ, tại đây người ta gọi nó là gulmohar.

 

 

 


Riêng ở Việt Nam, phượng vĩ được người Pháp du nhập vào trồng khoảng những năm cuối thế kỷ 19 tại các thành phố lớn như Hải Phòng, Đà Nẵng, Sài Gòn. Hiện nay phượng vĩ là loài cây được trồng rộng rãi từ miền Bắc vào miền Nam trên vỉa hè, công viên, trường học. Ngoải ra, nếu bạn có dịp về miệt Châu Đốc, An Giang, ghé thăm miếu Bà hoặc các danh thắng nơi đây, bạn không khỏi bâng khuâng, bồi hồi, tràn ngập cảm xúc dưới bóng râm rợp mát của các tán Phượng vỹ ngày Hè được trồng đều thẳng tắp dọc theo hai bên vệ đường dài lên tận đỉnh núi. 

 

Hơn nữa, nếu bạn có dịp đến du ngoạn tại các tỉnh thành phía Bắc, bạn nên ghé qua thành phố Hải Phòng với tên gọi văn hoa là 'thành phố Hoa phượng đỏ' nhé. Ở đây, hoa phượng được trồng khắp nơi, có cả một công viên hoa phượng ngay tại trung tâm thành phố, có lễ hội hoa phượng diễn ra vào tháng 5 rất độc đáo và náo nhiệt sẽ trả lại cho bạn những tháng ngày tuổi thơ mà thiết nghĩ khó ai có thể quên được thuở cắp sách đến trường.

 

 

 

 


Không chỉ thế, chúng ta cũng nên biết quả của hoa phượng vĩ còn được sử dụng rộng rãi tại khu vực vùng Caribe trong vai trò của bộ gõ âm nhạc với tên gọi: shak-shak hay maracamà chúng ta không lạ gì qua bộ phim nổi tiếng và vui nhộn: "Cướp Biển vùng Caribe". Nhà mình có ai từng xem phim này chưa nhỉ?


Gỗ của loài hoa huyền thoại này thuộc loại trung bình, thường dùng trong xây dựng, đồ gỗ dân dụng, đóng hòm, xẻ ván. Cây lại cho vỏ và rễ làm thuốc hạ nhiệt, chống sốt. Vỏ cây còn có thể sắc nước uống trị sốt rét, đầy bụng, tê thấp, giảm huyết áp. Lá trị tê thấp và đầy hơi. Ôi, một cái cây lại cho nhiều công dụng hữu ích đến thế. Làm Người, chẳng phải chúng ta cũng chỉ mơ ước được mọi người, được cuộc đời và xã hội này 'xài' triệt để đến thế sao? Có mấy ai muốn đến cuối chặng đường của cuộc sống làm Người phải thốt lên một câu tiếc nuối: "Tôi đã 'sống hoang phí' ở kiếp này và không có thành tựu gì giúp ích cho Nhân loại, cho cộng đồng mà tôi từng đồng hành, sinh sống cùng họ cả!".

 

 

Vâng, Phượng Vỹ là thế! Bạn cũng nên biết loài Phượng vĩ đơm hoa từ khoảng tháng 4 đến tháng 6, tùy theo khu vực (những tháng mùa hè đấy bạn!). Và đó cũng là lý do tôi cũng như nhiều bạn trẻ khác yêu mến nó (Chuẩn bị mùa nghỉ Hè mờ lị!).

 

Mỗi lần nghe tiếng ve [cicada (uk) -​ /sɪˈkɑː.də/; (us) -​ /sɪˈkɑː.də/; (plural) - cicadas: a large insect found in warm countries that produces a high continuous sound.] kêu Hè về, có mấy ai còn nhớ buổi cắp sách đến trường?

 

Nhón mình, nghiêng người ra khung cửa mỗi sớm, bất chợt lòng bâng khuâng, rạo rực lạ mỗi khi nhìn những cánh phượng rơi! Bọn học sinh chúng tôi còn khấp khởi vui mừng không chỉ vì vẻ đẹp thuần khiết của loài hoa phượng - loài hoa chỉ riêng được sở hữu bởi thế hệ học sinh, mà điều quan trọng hơn, hoa phượng quyện với tiếng ve mang đến cho chúng tôi, những kẻ tuổi ô mai, một thông điệp không thể nào sung sướng hơn ở thời điểm đó - chuẩn bị nghỉ Hè! Ohh, Yeahh...!
 

 

 

 
Vâng, tại Việt Nam, phượng vĩ là một biểu tượng gắn liền với tuổi học trò, do mùa nở hoa của nó trùng khớp với thời điểm kết thúc năm học, mùa chia tay của nhiều thế hệ học trò. Vì vậy, nó mang theo nhiều kỷ niệm buồn vui của tuổi học sinh - tuổi ô mai. Và cũng chính vì thế mà người ta gắn cho nó cái tên gọi "hoa học trò" (tên dễ thương và đáng yêu nhỉ?).

 

Vâng, cái thời điểm mà ai cũng khấp khởi vui mừng để chuẩn bị nghỉ Hè đã chóng vánh đi qua cuộc đời của bao thế hệ, để lại tiếc nuối cho bao con tim thổn thức với những mối tình đầu. Những mối tình mà nhiều thi nhân đã tốn bao nhiêu bút mực chỉ để thốt lên: "chưa bao giờ cuộc đời lại đẹp hơn thế"!

 

 

 

 

Nhà thơ Thanh Tùng đã có bài thơ "Thời hoa đỏ", được nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng phổ nhạc thành bài hát cùng tên, viết về những kỷ niệm của tuổi trẻ với mùa hoa phượng vĩ.

 

 

 

 

Hôm nay, đặc biệt nhân ngày thầy giáo, tôi bãng lãng về lại mái trường xưa, tìm lại một chút kỷ niệm tuổi đôi mươi. Có những thằng bạn trưởng thành, khá giả; cũng có những đứa bạn vẫn sống đời túng bẩn; có nhỏ kia hạnh phúc với gia đình; nhưng nhỏ nọ thì vất vả mưu sinh; cũng có đứa không bao giờ được gặp lại bởi nó, vì lý do gì đó, không còn tồn tại....

 

 

 

 

Có những người thầy chúng ta nhớ về những kiến thức, sự khôi hài mà họ chia sẻ... Nhưng cũng có những người thầy, tuy tri thức của bạn có thể đã vượt xa họ, mãi mãi bạn vẫn nhớ về họ như một người mẹ ân cần, một người cha tận tụy chăm sóc đàn con, lo lắng cho tương lai của chúng. Họ chia sẻ sự nhân văn, cung cách làm Người, những giá trị Nhân văn mà tôi thiết nghĩ, ở thời điểm hiện tại, nó cực kỳ đáng quí bởi không ít những trường hợp đâu đó rãi rác trên dãi đất hình chữ S thân thương này vẫn còn tồn tại nhiều hình ảnh đầy bạo lưc và thú tính. Chắc hẳn, bạn không cảm thấy lạ với những ngôn từ đã trở nên quá đổi bình thường đến quen thuộc: "Hôi của - cơ hội"; "bạo lực học đường"; "bạo lực gia đình"; "thực phẩm bẩn"; "hủy hoại môi trường", "tàn sát động vật hoang dã, quí hiếm"....

 

Họ là những bậc thầy cô vĩ đại hơn tất cả, bởi họ có thể hy sinh tất cả chỉ để cho bạn được "trưởng thành".

 

 

 

 

Cô giáo dạy văn lớp 9 của tôi là một người như thế! Mọi người gọi cô là "Thanh Kim Huệ" có lẽ vì cô có khuôn mặt giống với chị đào hát nổi tiếng họ Thanh. Cô là một người rất tình cảm. Kinh tế cô không khá, nhưng sau mỗi buổi tan trường cô đều đạp xe đến thăm hỏi, chăm sóc cậu học trò nhỏ có trái tim bé bỏng, được bàn tay Thượng đế đan lại bằng những mảnh vỡ của những giọt pha lê....

 

Vâng, cô là một người như thế để mọi người phải luôn thổn thức nhớ về cô như thế mỗi khi 20/11 ùa về!

 

Tôi cũng nhớ về một cô giáo khác, cô cũng dạy văn lớp 9, nhưng ở thời điểm hiện tại. Cô khiến tôi nhớ về những bài chép phạt mà bản thân tôi phải xin lỗi do "cha không kịp làm bài cho con", bởi thằng con tôi rinh về nhờ ký (download trên mạng xuống 5 bài những địa danh ở quận 9, làm thành một cuốn tiểu luận, đúng tủ của Đẩu nhà tui. Nhưng do tui đi tour 'dày' quá, không để máy cho nó kịp sử dụng!...).

 

Tôi nhớ về cô qua bộ mặt lấm la lấm lét của thằng con tôi sợ hãi mỗi khi nhắc đến môn văn của cô. Nó phải làm văn như làm toán. Và tôi cảm nhận được với con tim bé bỏng, dễ rung động của nó, không thể phát triển được môn văn vốn cần nhiều sự vun trồng, gieo cấy từ tấm lòng đôn hậu, xây dựng một thảm len đầy ấm áp tình người không chỉ của mỗi bậc sinh thành chúng ta mà còn là trách nhiệm của toàn thể các bậc trong lĩnh vực sư phạm, đang cầm phấn trên bục giảng. Có thể vui lòng cho tôi sửa đổi, thêm thắt một chút vào câu nói quen thuộc này: "Hãy cho tôi biết 'Thầy' của bạn, tôi sẽ cho bạn biết tính cách và mức độ thành công của bạn ở tương lai!". 

 

 

 

 

Dù sao đi nữa ai cũng có một khoảnh trời để nhớ. Nhớ về những buổi trốn học đi hái me, nhớ về sân phượng vĩ rợp trường, nhớ cậu học trò lén nhìn sau khung cửa, nhớ những buổi đánh lộn với chúng bạn bên hè, nhớ một người thầy, nhớ một người cô, nhớ câu chuyện "Hai Đứa Trẻ" của Thạch Lam,.... Vâng, có rất nhiều thứ để chúng ta phải nhớ, phải lưu luyến mỗi khi nhắc về nó như một kỷ niệm êm đềm, hành trang mà ai cũng yêu mến, "vác" nó trên mình trong suốt quãng đời làm Người - "Tuổi Học Trò", hay "Tuổi Ô Mai".

 

 

 

Nhân ngày thiêng liêng trọng đại này, tôi xin phép dùng chữ "em" để tỏ ra mình cực kỳ nhỏ bé trước những 'Người Thầy'. Trong đó, tuy có người nhỏ tuổi hơn, nhưng kiến thức và tấm lòng mà họ chia sẻ còn đáng quí và to lớn hơn tuổi đời của tôi.

 

Vâng, hãy cho tôi được một lần làm học trò nhỏ của quí vị. Hãy cho tôi cơ hội gửi gắm đến toàn thể các thầy cô giáo trên thế giới thông điệp này, những người đang làm công tác vun trồng cây "Nhân văn", xây đắp tình người, tạo nên những thế hệ mới không chỉ tài năng mà còn có trái tim đôn hậu, biết chia sẻ những ích lợi cho cộng đồng một mùa 20/11 trọn vẹn niềm vui và hạnh phúc từ những đám trò nhỏ của mình. Vâng, Em muốn gửi gắm đến tất cả những người mà em đã mang ân huệ sự thịnh vượng và bác ái của tình người tràn ngập ấm áp khắp muôn nơi. Trong đó, kể cả những người mà em chỉ gặp vài giây nhưng họ đã mang đến một thông điệp nào đó ít nhiều đều có tác động tích cực đến cuộc đời, tương lai, sự nghiệp của em, đều được em trân trọng gọi bằng "THẦY". Chẳng phải "một chữ bẻ đôi cũng gọi là thầy" sao?

 

Rồi ngày ấy cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như các ngày trong tháng, trong năm, đọng lại trong mỗi chúng ta những ký ức êm đẹp về một thời mãi xanh. Chúng ta thi thoảng vẫn nhớ về nó như một kỷ niệm - một ký ức đẹp:

 

"Thời thơ ấu, ngày hai buổi đến trường

Mẹ nắm cơm, bảo con ăn chóng lớn.

Tôi thương mẹ, thân dãi nắng dầm sương,

Lo đàn con, tảo tần nào xá kể!

 

Con khôn lớn, không chỉ tình cha - mẹ,

Mà còn công không nhỏ từ Thầy - Cô

Sự nắn nót không chỉ trên bài vở,

Mà còn là tấm lòng cao cả của Thầy - Cô".

 

 

 

 

Vâng, xin trân trọng cảm ơn tất cả các Thầy - Cô ! - "Úmm nàa ...." - (Hôn đấy!).

 

Thanks!

 

 

 

 

 

 

 

Leave a comment

Make sure you enter the (*) required information where indicated. HTML code is not allowed.



Địa chỉ: 147/11, đ.Tân Lập 2, tổ 3, k.p.6, – P. Hiệp Phú – Q. 9 – TP.HCM

Điện thoại: +84.918.12.17.12  or  +84.948.12.17.12

Email: kimdaunguyen@dausaigon.com

Thống kê truy cập

3243725
Hôm nay
Trong tuần
Tất cả
3664
10465
3243725

Joomla Templates - by Joomlage.com